1. Ai đang dùng app Hack của W4VN mà lỗi không vào được app thì vui lòng xoá app Hack cũ đi và cài đặt app mới tải trực tiếp tại đây:
    Dismiss Notice
  2. - Tất cả các thẻ nạp vào forum phải giữ lại mã thẻ và seri để đối chiếu với admin khi được hỏi. Tất cả các trường hợp quên mã, mất thẻ...vv..vvv...sẽ không được chấp nhận nếu xảy ra lỗi hay sai sót trên forum.
    - Mỗi game mua trên forum khi nhận hack các bạn sẽ được admin hỏi mã thẻ + seri mà các bạn nạp vào forum vì thế rất mong các bạn chú ý.
    Dismiss Notice
  3. Dismiss Notice

REQUEST Yêu cầu mod game từ pacthbupro

Thảo luận trong 'Yêu cầu mod' bắt đầu bởi pacthbupro, 26/12/17.

  1. thanhhunghn81

    thanhhunghn81 Member

    Tham gia ngày:
    30/3/18
    Bài viết:
    848
    Đã được thích:
    0
    taxi tải thành hưng Vợ tôi năm nay 27 tuổi, nhỏ hơn tôi 3 tuổi. Vì được sinh ra trong gia đình giàu có, từ nhỏ sống trong nhung lụa nên tính tình cô ấy khá tiểu thư, đỏng đảnh. Từ lúc bé tới tận khi lấy chồng, dường như hiếm khi cô ấy phải làm việc nhà. Đi làm về, mẹ vợ tôi đã dọn sẵn cơm, ăn xong mẹ sợ con gái mệt lại tranh phần rửa bát.

    Mặc dù biết cô ấy sống trong sung sướng, nhưng tôi vẫn nghĩ rằng khi kết hôn, khi làm vợ, làm mẹ cô ấy sẽ đổi khác. Vậy mà không, vợ tôi không những vẫn giữ thói quen cũ, thậm chí coi chồng chẳng khác nào ô-sin trong nhà.

    Sau khi cưới, chúng tôi chung sống trong căn hộ chung cư với gia đình nhà vợ. Căn hộ khá rộng nên bố mẹ vợ, anh trai vợ và vợ chồng tôi vẫn chung sống thoải mái mà không cảm thấy bất tiện.

    Vợ chồng tôi thường bất hòa vì vợ quá lười biếng. Ảnh minh họa
    Vợ chồng tôi thường bất hòa vì vợ quá lười biếng. Ảnh minh họa
    Ban đầu, tôi vì yêu chiều vợ hết mực nên cố gắng chịu đựng, lo lắng tất cả các việc nhà thay phần vợ. Tôi vốn là con nhà nghèo, lại đi học, đi làm xa nhà nên những công việc trong gia đình đối với tôi không quá khó khăn. Sau giờ làm, tôi về tới nhà thì mẹ vợ đã nấu xong xuôi bữa tối. Tôi dọn qua nhà cửa, gom quần áo đi giặt giũ rồi khi mọi người ăn xong kiêm luôn phần rửa bát. Trong khi đó, vợ tôi thường xuyên về muộn vì cô ấy mải đi spa, làm móng, mua sắm hay hẹn hò mấy cô bạn thân.

    Thời gian đầu, thấy vợ vẫn giữ thói quen cũ, tôi cũng cố nín nhịn cho qua. Thế nhưng, lâu dần tôi cảm thấy cách sống của cô ấy không ổn nên lên tiếng phàn nàn. Tuy nhiên, nói một thì vợ cãi hai, cô ấy cậy được bố mẹ, anh trai nuông chiều, chẳng bao giờ nghe theo lời tôi góp ý. Vì vậy chúng tôi thường xuyên cãi vã, giận dỗi, chiến tranh lạnh với nhau.

    Cuối tuần trước, có bộ phim mới ra rạp, vợ tôi báo sẽ ra ngoài đi xem phim rồi ăn uống cùng bạn. Tôi thấy vậy tỏ ý không hài lòng vì tuần này cô ấy đã đi chơi từ đầu tuần đến cuối tuần rồi. Tôi khuyên vợ nên ở nhà dọn dẹp nhà cửa, nấu nướng cho gia đình và hoàn thành trách nhiệm của người vợ.

    Nào ngờ, cô ấy lớn giọng thách thức tôi: “Hóa ra anh lấy tôi về chỉ để nấu cơm, dọn dẹp nhà cửa hay sao? Vậy thì anh nên lấy ô-sin thì đúng hơn. Đừng bao giờ mặc định chuyện nội trợ, nấu nướng, dọn dẹp là của người vợ”. Tôi nóng mặt, tát cho vợ tôi một cái như trời giáng khiến cô ấy ôm mặt khóc nức nở.

    Sau trận cãi vã, cô ấy bỏ vào phòng trong và kéo chiếc vali ra ngoài. Tôi tưởng cô ấy định bỏ đi đâu đấy. Nào ngờ, chiếc vali ấy là dành cho chính tôi. Vừa kéo vali ra, cô ấy vừa kể tội tôi với bố mẹ vợ, anh vợ. Bố mẹ vợ và anh vợ chưa nghe rõ đầu đuôi câu chuyện đã nhảy vào bênh vợ tôi nói tôi “đã ăn nhờ ở đậu còn không biết điều”, “mới cưới được mấy tháng đã lên mặt bắt nạt, bạo hành vợ”. Sau đó, anh vợ còn vào hùa với vợ tôi, ném quần áo của tôi ra ngoài.

    Tôi biết họ coi thường thân phận ở rể của tôi. Tôi cũng chỉ định ở nhờ nhà vợ 1 thời gian để ổn định công việc rồi sẽ thuê nhà ở bên ngoài chứ tôi đâu có ý định ở rể cả đời! Nay nhà vợ đối xử với tôi như thế, tôi thề sẽ đi thẳng, sẽ không trở lại cái nhà đó nữa.

    Ra ngoài đường, tôi chẳng biết đi đâu nên tới ở nhờ mấy thằng bạn còn độc thân. Vài hôm sau đó, vợ tôi gửi cho tôi hình ảnh của que thử thai và phiếu siêu âm. Phiếu siêu âm cho thấy vợ tôi đã mang thai 5 tuần. Cô ấy còn nói bằng giọng thách thức rằng nếu tôi không ngoan ngoãn trở về nhà chăm sóc cô ấy thì cô ấy sẽ “chẳng đủ sức khỏe để mang thai”. Tôi rất thương con nhưng thực sự lối cư xử của vợ và nhà vợ đã làm tôi ớn đến tận cổ. Không biết tôi nên làm thế nào để trừng trị cô vợ trẻ con, ham chơi này bây giờ?http://chuyennhathanhhunghanoi.com
     
  2. thanhhunghn81

    thanhhunghn81 Member

    Tham gia ngày:
    30/3/18
    Bài viết:
    848
    Đã được thích:
    0
    taxi tải thành hưng Chị ấy mỗi lần xuất hiện đều thu hút mọi ánh nhìn. Chị có thứ sắc đẹp phô bày không thể che giấu, son phấn chỉ là càng cho thêm mặn mà rực rỡ. Hai đứa con trai chị khôi ngô và đẹp như tranh. Những người đàn bà nhìn chị, ngưỡng mộ thì ít mà ghen tỵ thì nhiều.

    Chồng chị là một doanh nhân, vừa hào hoa vừa tài giỏi. Người ta nói chị xuất thân tỉnh lẻ nghèo khó, gặp và lấy được anh chẳng khác gì “chuột sa chĩnh gạo”, chẳng khác chi Lọ Lem gặp thời.

    Một lần tôi đón con đi học về gặp anh ngay ở cổng. Hôm đó trời mưa giông to lắm. Anh nhìn tôi ái ngại: “Mưa gió thế này, ông xã đâu mà để em đi đón con, tay lái không vững vàng là nguy hiểm lắm đấy. Mà em giỏi thật, vợ anh thấy trời sấm chớp thôi đã sợ”. Lúc đó tôi thầm nghĩ phụ nữ được chồng yêu có khác, lúc nào cũng yểu điệu yếu mềm.

    Hôm đó vào nhà, thấy chồng đang ung dung ngồi xem ti vi, còn bảo tôi chỗ này chỗ kia gió quật cây đổ ra đường nguy hiểm quá. Lúc đó lòng tôi có chút buồn bực, dẫu anh về trước, cơm đã cắm, rau đã nhặt sẵn, nhà cửa xem ra cũng dọn dẹp gọn gàng rồi, ấy vậy mà tôi vẫn cảm thấy không thoải mái.

    Chỉ là vì lúc đó tôi đang nghĩ đến chồng của chị ấy. Anh ta đúng là mẫu người ga lăng và chu đáo. Nhìn cái cách anh ta ái ngại cho mẹ con tôi. Cách anh ta nói về vẻ yếu mềm của vợ cũng đủ biết anh ấy vững chãi đến nhường nào. Chị ấy, rõ ràng là ngoài sống an nhàn và hạnh phúc ra thì chẳng phải lo gì nữa cả.

    Những lúc hai vợ chồng tôi ngồi với nhau, quay đi quẩn lại thể nào cũng nói tới chuyện tiền nong. Tôi bảo chồng nhà đầu phố mới mua xe hơi, con bạn em vừa đổi nhà mới, vợ chồng thằng bạn đi du lịch nước ngoài như đi chợ, thật sự không có gì sướng hơn bằng nhiều tiền. Chồng nhìn tôi, cười một cái không rõ cười vì lẽ gì, rồi bảo: “Em lúc nào cũng tưởng tiền là phép màu, là chìa khóa vạn năng. Đến khi có nhiều tiền rồi lại chả ước được như bây giờ ấy chứ. Tiền bạc, bạc lắm em ơi”.

    Tôi lúc nào cũng buồn cười kiểu khinh tiền của chồng tôi. Anh luôn nói rằng có một công việc để làm với thu nhập ổn định, có một mái nhà êm ấm để tìm về, có một gia đình nho nhỏ để yêu thương và những kế hoạch cho tương lai để mà phấn đấu, ấy chính là hạnh phúc tột cùng rồi. Còn tiền, biết bao nhiêu cho đủ.

    Có lần, vào ngày nghỉ, chị ở bên nhà mời vọng sang bảo tôi qua chơi. Chị nói hàng xóm láng giềng mà xa lạ quá. Tôi thì nghĩ mình là dân ngụ cư, lại nghèo, cứ lân la sang nhà họ sợ họ đánh giá mình này kia. Bước vào nhà chị, tôi cũng bị ngợp về độ sang chảnh giàu có thật.

    - Anh đi vắng ạ?

    - Ôi, chồng chị có mấy khi ở nhà.

    Hai chị em nói đủ chuyện, từ công việc đến chuyện học hành lũ trẻ. Tôi nhìn vết sẹo dài trên cánh tay trắng nõn của chị hỏi chị bị làm sao? “Chồng chị đánh đấy, lâu rồi. Đó là lần đầu tiên chị phát hiện anh ấy ngoại tình”.

    Không có một cuộc hôn nhân nào hoàn hảo. Giờ thì tôi đã tin vào câu nói đó khi nghe chị kể về cuộc hôn nhân mà bao lâu nay tôi và những người đàn bà khác luôn ngưỡng mộ. Rằng chồng chị chỉ coi chị là người chăm sóc tốt nhất cho con của hai người, chị là thứ trang sức hoàn mĩ cho cho chồng khi anh cần một vỏ bọc gia đình kiểu mẫu. Chị đã từ bỏ nhiều thứ, trong đó có công việc chị yêu thích chỉ vì chồng chị nói anh thừa sức lo cho chị suốt đời. Chị chỉ cần cứ xinh đẹp và ngoan là muốn gì cũng có.

    - Em nói xem, một người đàn bà thì cần gì. Chẳng phải là có một người chồng yêu thương, một gia đình êm ấm và được làm chủ cuộc sống của mình. Tất cả những thứ đó chị đều không có, vậy có phải là chị đang ở tận cùng bất hạnh không?

    - Đâu ai bắt chị chịu đựng?

    - Ừ không ai bắt. Chỉ là chị đã quen sung sướng rồi, chị không thể dứt anh ta ra để tay trắng làm lại từ đầu ở cái tuổi bốn mươi này. Vả lại, chỉ cần sống theo đúng ý anh ấy muốn thì anh ấy cũng sẽ không làm gì chị, trong đó bao gồm làm ngơ khi anh ấy bao gái đẹp bên ngoài. Đau khổ, hóa ra rồi cũng quen, tệ thật.

    - Trông chồng chị thật không đến nỗi

    - Ừ, có những thứ nhìn vậy mà không phải vậy, giống như thứ em đang đeo trên cổ kia, trông lấp lánh nhưng đâu phải là vàng đúng không? Con người, nhìn bề ngoài đàng hoàng chưa chắc đã tử tế đâu em.

    Tôi sờ lên chiếc dây chuyền mỹ ký mình đang đeo trên cổ, cảm thấy buồn cười khi chị ấy nói nó không phải vàng. Tôi tưởng nó giống vàng thật và có thể lừa mọi người ấy chứ.

    Chồng tôi mấy hôm rồi có vẻ suy tư, ra điều tính toán trăn trở gì nhiều lắm. Xong rồi anh hỏi tôi: “Hay anh nghỉ việc công ty ra ngoài kinh doanh. Người ta nói “phi thương bất phú”, cứ làm công ăn lương, cuộc sống tằng tằng mãi thế này có khi vợ chán, vợ bỏ theo người khác thì chết”.

    Tôi nhìn anh đang lau cửa sổ, vừa lau vừa nói đến những ý tưởng mới hình thành, cảm thấy hối hận vì đã nhắc quá nhiều đến tiền bạc. Tiền có thể mua được ngôi nhà to nhưng đâu mua được tổ ấm. Tiền có thể mua chiếc giường đẹp nhưng đâu mua được giấc ngủ ngon. Tiền có thể mua được thể xác nhưng đâu mua được tình yêu. Tiền có thể mua quần áo đẹp nhưng đâu mua được một tâm hồn thanh thản… Hạnh phúc đúng nghĩa, đó chính là thứ không mua được bằng bất cứ giá nào.

    Tôi giằng chiếc khăn lau từ tay chồng, nói nhỏ: “Thôi cứ thế này được rồi, giàu nghèo có số cả. Có nhiều tiền rồi lại đổ đốn ra mệt lắm. Tiền nhiều cũng tốt, nhưng em thích vợ chồng yêu thương nhau, gia đình ấm êm hạnh phúc hơn”.

    Tôi không quay lại, dù tôi biết chắc chồng tôi đang nhìn mình khó hiểu, đó không phải là cách tôi thường nói với anh ấy về tiền. Nhưng giờ tôi thực sự đã nghĩ khác.http://chuyennhathanhhunghanoi.com
     
  3. thanhhunghn81

    thanhhunghn81 Member

    Tham gia ngày:
    30/3/18
    Bài viết:
    848
    Đã được thích:
    0
    taxi tải thành hưng Một cô bé khi xuất hiện trong tiết mục múa ba-lê của nhà trường đã quá sợ hãi đến mức ngay khi vừa chào sân đã ngã sụp xuống sàn. Ngay lúc này, người cha của cô bé liền chạy lên sân khấu giải cứu cho con gái.
    Người cha một tay bế một đứa con còn bé xíu khác, đứng cạnh cô con gái nhỏ đang sợ hãi lúng túng, anh nắm tay con và bắt đầu thực hiện các động tác theo hướng dẫn của giáo viên làm mẫu trên sân khấu. Ngay lập tức, sự xuất hiện hài hước dễ thương của người cha đã khiến anh trở thành ngôi sao của tiết mục.

    Những đoạn clip được các phụ huynh học sinh ghi lại đã nhanh chóng gây sốt trên mạng. Người cha có tên Marc Daniels và cô con gái 2 tuổi Bella xuất hiện trong đoạn clip ghi hình tại thành phố Hamilton, thuộc đảo Bermuda. Thực tế, đây mới là một buổi tập dượt và cô bé Bella lần đầu tiên được đứng trên một sân khấu lớn như vậy.

    Cảm động trước “vũ điệu ngọt ngào của cha”

    Chứng kiến những động tác ba-lê được người cha thực hiện trên sân khấu, nhiều phụ huynh và giáo viên đã không thể nhịn cười, nhưng họ cũng rất thích thú và cảm động trước người cha tuyệt vời này.

    Anh Marc đã cho thấy anh quan tâm tới con gái như thế nào và có thể cùng một lúc làm nhiều việc ra sao, bởi không chỉ ở bên động viên con gái Bella, anh Marc còn bế trên tay con gái nhỏ Suri.

    Chia sẻ sau khi những đoạn clip ghi hình mình múa ba-lê được lan truyền trên mạng, anh Marc Daniels cho hay: “Mặc dù có chút trục trặc, nhưng tôi biết rằng Bella muốn được biểu diễn trên sân khấu. Tôi không muốn có điều gì khiến con bé sợ hãi trước buổi biểu diễn quan trọng đầu đời.

    “Tôi không muốn Bella trở thành đứa trẻ duy nhất bị loại ra khỏi đội hình. Tôi hy vọng sự xuất hiện của mình có thể giúp Bella thêm tự tin. Tôi đã hỏi rằng con có muốn múa với cha không và con bé gật đầu, thế là tôi gia nhập đội hình. Tôi đã luyện tập với con ở nhà nhiều lần nên mọi thứ cũng không quá xa lạ”.

    Người cha ấm áp đã nắm tay con gái cùng thực hiện những động tác ba-lê. Trên tay anh còn một cô con gái nhỏ khác có tên Suri.
    Người cha ấm áp đã nắm tay con gái cùng thực hiện những động tác ba-lê. Trên tay anh còn một cô con gái nhỏ khác có tên Suri.
    Người cha đã gây sốt trên mạng xã hội bởi sự dễ thương, ngọt ngào.
    Người cha đã gây sốt trên mạng xã hội bởi sự dễ thương, ngọt ngào.
    Kết thúc tiết mục biểu diễn múa ba-lê đầu tiên trên sân khấu của cả… cha và con, anh Marc nhún chào... duyên dáng.
    Kết thúc tiết mục biểu diễn múa ba-lê đầu tiên trên sân khấu của cả… cha và con, anh Marc nhún chào... duyên dáng.
    Anh Marc Daniels và vợ cùng với ba cô con gái Gaida, Suri và Bella.
    Anh Marc Daniels và vợ cùng với ba cô con gái Gaida, Suri và Bella.
    “Trước khi có con gái, tôi không bao giờ nghĩ mình sẽ có thể múa ba-lê, nhưng giờ đây mọi người đều biết tôi múa không tệ. Có thể không bao giờ là muộn để trở thành một... vũ công ba-lê, phải không?!”, anh Marc hài hước bình luận về việc mình bất ngờ trở nên “nổi tiếng” nhờ một vũ điệu ngộ nghĩnh.http://chuyennhathanhhunghanoi.com
     
  4. thanhhunghn81

    thanhhunghn81 Member

    Tham gia ngày:
    30/3/18
    Bài viết:
    848
    Đã được thích:
    0
    taxi tải thành hưng Mối quan hệ giữa mẹ chồng, nàng dâu luôn là chủ đề được các chị em bàn tán xôn xao. Đặc biệt, khi chung sống dưới một mái nhà, những mâu thuẫn nhỏ nhặt phát sinh thành chuyện lớn gây ra hiềm khích giữa 2 người phụ nữ. Không ít nàng dâu đã lên mạng kêu than chuyện mẹ chồng khó tính, quản chặt quá mức khiến họ cảm thấy nghẹt thở khi sống cùng. Điển hình như câu chuyện của nàng dâu dưới đây.

    Theo như lời chia sẻ của nàng dâu, cô đã bị mẹ chồng mắng té tát chỉ vì đi mua chiếu bằng tiền riêng nhưng không hỏi ý kiến của mẹ chồng. Thậm chí, bà nói những câu nặng lời như “bố láo” hay xưng hô “mày - tao” khiến ai nghe cũng bức xúc.

    Con dâu đăng đàn hỏi hội chị em chuyện mua chiếu bị ăn mắng. Ảnh chụp màn hình
    Con dâu đăng đàn hỏi hội chị em chuyện mua chiếu bị ăn mắng. Ảnh chụp màn hình
    Nguyên do dẫn tới mâu thuẫn cũng chỉ vì mới đây, mẹ đẻ có gửi cho cô mấy đồng tiêu vặt, dặn con mua gì cho cháu thì mua. Nàng dâu quyết định đi mua cái chiếu trúc về nằm cho mát. Thế nhưng vừa về đến cửa nhà đã chạm mặt mẹ chồng. “Bà hằm hằm hỏi tiền đâu mà mua chiếu. Mình bảo bà ngoại gửi cho cháu mấy đồng, bảo mua gì thì mua nên con mua cái chiếu để cháu ngủ cho mát lưng. Bà chửi luôn. Tiền mẹ mày cho thì mày tiêu cũng phải xin phép tao chứ. Mày dám vượt quyền tao à? Bố láo!”.

    Ấm ức trước những lời mắng mỏ của mẹ chồng, nàng dâu đăng đàn hỏi các chị em liệu tiền mẹ đẻ cho tiêu riêng có nhất thiết phải hỏi ý kiến mẹ chồng? Ngay lập tức, câu chuyện này đã gây xôn xao diễn đàn. Chỉ sau một thời gian ngắn, tâm sự này đã gây ra một cuộc tranh cãi.

    Đa phần các ý kiến đều cảm thông với nàng dâu trong hoàn cảnh trên và cho rằng mẹ chồng đang quản thúc con dâu quá mức. Chưa kể, món đồ con dâu mua chỉ là một chiếc chiếu chứ không phải quần áo hay giày dép.

    Bức xúc trước câu nói của mẹ chồng, thành viên có nickname M.S nói: “Nếu như con dâu ngửa tay xin tiền mẹ chồng mua thì còn hỏi, chứ tiền riêng mẹ chồng có quyền gì mà hỏi? Quản thì quản chặt vừa thôi chứ? Nói gì cũng có lý một chút thì con cái mới kính phục”.

    Đồng quan điểm, chị Lan Nguyễn cũng cho rằng: “Thời buổi này rồi mà còn những bà mẹ chồng như vậy sao? Đến mua cái chiếu cũng phải hỏi thì trong cuộc sống chung còn chặt chẽ đến thế nào. May mà mình tốt số, gặp đúng mẹ chồng thoải mái với con dâu. Nếu như bạn, chắc mình ấm ức không sống chung nổi mất”.

    Bên cạnh đó, cũng không ít ý kiến cho rằng có thể nàng dâu đang trong thời gian ở cữ hoặc bị phụ thuộc vào kinh tế nhà chồng nên chắc chắn mẹ chồng sẽ phải theo dõi thu - chi. “Không biết nhà bạn cả 2 vợ chồng có phụ thuộc vào kinh tế nhà chồng hay không mà bà soi mói vậy. Vì mình biết một gia đình gần nhà mình, bố mẹ chồng nuôi 2 vợ chồng trẻ, thêm cả cháu nội nữa. Nên họ chặt chẽ lắm, hàng ngày đưa tiền cho con dâu đi chợ, không dư lấy một đồng. Sống phụ thuộc, thì những chuyện như thế này cũng không dám kêu ai”.

    Theo nhiều bình luận, có lẽ cách tốt nhất để nàng dâu thoát khỏi tình cảnh chung sống với mẹ chồng “quái thai” như thế này là tự chủ về kinh tế. “Đợi khi con bạn lớn, bạn đi làm có thu nhập mọi chuyện sẽ khác. Mình kiếm được mình tự tiêu, thậm chí còn biếu lại bố mẹ chút ít, như vậy cả 2 bên đều cảm thấy thoải mái hơn. Chuyện ấm ức thế này, cũng sẽ không xảy ra nữa”, thành viên Dung Nhi nói.

    Chuyện con dâu bị mắng chỉ vì mua chiếc chiếu không hỏi ý kiến vẫn đang nhận được sự quan tâm từ hội chị em. Đây chỉ là một trong số vô vàn những câu chuyện nhỏ to về mối quan hệ giữa mẹ chồng nàng dâu. Thế nên, nhiều người cho rằng phụ nữ nếu không tự chủ về kinh tế, lúc sống với mẹ chồng sẽ luôn bị coi là “ăn bám”. Chuyện ấm ức như bị mắng chửi vô cớ sẽ thường xuyên xảy ra.http://chuyennhathanhhunghanoi.com
     
  5. thanhhunghn81

    thanhhunghn81 Member

    Tham gia ngày:
    30/3/18
    Bài viết:
    848
    Đã được thích:
    0
    taxi tải thành hưng Bố mẹ ly hôn khi tôi 10 tuổi. Tôi sống cùng bố ở quê, còn em trai nhỏ của tôi theo mẹ vào Nam sinh sống. Từ đó, rất nhiều ký ức của tôi là nỗi buồn phải xa cách mẹ và đứa em trai mà tôi yêu quý.

    Bởi thế, khi trưởng thành hơn, tôi luôn tâm niệm rằng khi tôi kết hôn, tôi sẽ làm tất cả mọi thứ trong khả năng để các con của mình không bao giờ phải chịu cảnh gia đình tan vỡ.

    Tôi mang thai đứa con đầu lòng sau hơn một năm kết hôn. Cuộc sống hôn nhân khi vợ chồng tôi có thêm thành viên mới đã nảy sinh khá nhiều mâu thuẫn. Nhưng những lúc tranh luận với chồng, tôi lại lo lắng, nghĩ tới chuyện của bố mẹ ngày trước nên cuối cùng chọn cách im lặng.


    Cô nhận ra từ trước đến nay đã lựa chọn nhầm cách xử lý mâu thuẫn
    Cô nhận ra từ trước đến nay đã lựa chọn nhầm cách xử lý mâu thuẫn

    Điều không thể chối bỏ đó là quyết định ly hôn của bố mẹ luôn ảnh hưởng tới tâm lý của tôi. Vì thế tôi nghĩ rằng việc im lặng của mình chính là một trong những cách khiến mọi việc trở nên tốt hơn, nhưng thực tế lại không phải vậy.

    Một lần, giữa tôi và chồng xảy ra mâu thuẫn, tôi nghe thấy anh nói với người bác họ của mình: “Cứ có chuyện là vợ cháu không chịu nói, càng ngày cháu càng thấy khó mà hiểu được cô ấy”. Tôi nhận ra trước giờ mình đã lựa chọn nhầm cách giải quyết mâu thuẫn. http://chuyennhathanhhunghanoi.com

    Lúc xảy ra chuyện với chồng, điều tôi cần làm là nói lên suy nghĩ của bản thân sau khi đã im lặng, nhượng bộ. Tôi cần đưa ra ý kiến của mình về vấn đề gây ra mâu thuẫn. Thêm nữa là lắng nghe quan điểm của chồng để tìm được tiếng nói chung. Chỉ như vậy chồn
     
  6. thanhhunghn81

    thanhhunghn81 Member

    Tham gia ngày:
    30/3/18
    Bài viết:
    848
    Đã được thích:
    0
    taxi tải thành hưng Yêu nhau được hơn sáu năm thì tôi và anh làm đám cưới, vì tôi có bầu. Mọi người ai cũng bảo tôi may mắn, hiếm có tình yêu sinh viên nào dài như thế lại có thể viên mãn như vậy. Đúng là chồng tôi vui vẻ, dễ chịu; nhưng anh la cà và ham chơi vô cùng.

    Quãng thời gian yêu nhau đầy lần anh ta lén lút với phụ nữ khác. Tôi biết và có lần tôi còn có bằng chứng hẳn hoi nhưng nhắm mắt cho qua. Trong suy nghĩ của tôi lúc ấy rất đơn giản: Chúng tôi đã ràng buộc gì đâu? Hơn nữa tình cảm và sinh hoạt của hai đứa vẫn tốt đẹp, mặn mà. Tôi không phải tuýp người gây chuyện ầm ĩ, rồi đánh ghen tung trời. Lại còn quan hệ hai bên gia đình nữa, có phải muốn bỏ là bỏ được đâu.

    Tuy nhiên, tôi nghĩ thầm: “Người yêu mình đã vậy, cũng chả việc gì mình phải làm Hòn Vọng Phu chung thủy chờ đợi”. Dù xác định "chung kết" cũng là anh ta thôi, nhưng tôi đã chuẩn bị cho mình “phương án dự phòng”. Người tình của tôi sáng sủa, cao to đẹp trai - chúng tôi xác định cặp với nhau trong bí mật và tất cả chỉ là “đổi gió”, không ràng buộc, chẳng tiếc nuối. Có những ngày mà tôi trưa gặp gỡ người tình, đêm lại về gần gũi chồng sắp cưới. Rồi tôi có thai, tôi cùng chồng sắp cưới chính thức kết hôn…

    Nhưng con càng lớn càng không có điểm gì giống chồng, chính tôi cũng hoài nghi mà không nói ra, cũng không dám tin sự thật có thể như thế. Những cãi vã, xung đột thì vợ chồng nào chả có, nhưng tôi không hiểu chồng đã bí mật đi xét nghiệm ADN tự bao giờ. Và bây giờ sự thật đã vỡ lở: Con không phải của chồng.

    Mọi người xúm vào mắng chửi tôi là con đàn bà lăng loàn, chồng thì điên cuồng giận dữ lăng mạ, đòi ly hôn… Tôi bực mình. Nếu tôi là “mèo mả” thì anh ta cũng là “gà đồng”, anh ta cũng đã giăng tơ với biết bao nhiêu con đàn bà chứ cao sang gì hơn tôi đâu. Chẳng qua anh ta may mắn không để lại hậu quả… http://chuyennhathanhhunghanoi.com

    Mấy hôm nay tôi cố gắng liên lạc với người tình cũ để thông báo về đứa con và hướng giải quyết, thật may anh vẫn chưa có gia đình. Nhưng đầu óc tôi thì cứ rối lên như canh hẹ vì hổ thẹn và vì những bước đi sắp tới…
     
  7. thanhhunghn81

    thanhhunghn81 Member

    Tham gia ngày:
    30/3/18
    Bài viết:
    848
    Đã được thích:
    0
    taxi tải thành hưng Chị đang độc thân và muốn làm mẹ đơn thân. Người cũ vì chút tình xưa, đề nghị được cho chị một đứa con, chuyện sẽ bí mật chỉ có hai người biết. Chị cũng chỉ cần có thế, một đứa con, không cần bố đứa bé phải có trách nhiệm với đứa trẻ, không cần thêm gì hết. Bây giờ chị đang nghĩ như thế. Nhưng chị ơi, cuộc đời không phải bao giờ cũng như ta nghĩ, như ta muốn, đơn giản và êm đềm vậy đâu.

    Em thật sự không muốn đánh giá về người đàn ông chị đã yêu, người đã từng là thanh xuân tươi đẹp và cả khổ đau của chị, người hiện tại là kỉ niệm, và cả là niềm hi vọng của tương lai khi anh ấy nói ra cái đề nghị không đơn giản kia. Anh ấy là vì thương chị thật lòng, hay cũng chỉ là một kẻ ích kỉ tham lam, em không muốn phân tích hay bàn đến. Bởi anh ta có là người tốt hay xấu trong sự việc này, chỉ có bản thân anh ấy hiểu rõ mà thôi.

    Về phần chị, khổ đau cũng nhiều rồi, chia ly mất mát cũng nhiều rồi. Ước mong hiện tại của chị bây giờ chỉ là có một đứa con, ước mong ấy vô cùng chính đáng. Xã hội đã rất cởi mở về việc lựa chọn làm mẹ đơn thân của chị em phụ nữ rồi. Nhưng có con với người cũ của chị thì em nghĩ chị nên cân nhắc kĩ.

    Xét về mối quan hệ con người mà nói, không có mối quan hệ nào gần gũi bằng cùng huyết thống. Anh ấy có thể có ý tốt, muốn cho chị một đứa con, đơn giản vậy thôi. Nhưng khi một đứa trẻ ra đời, mọi chuyện sẽ không còn đơn giản như vậy nữa. Có thể chị chỉ cần con, không cần anh ấy phải có trách nhiệm gì. Nhưng ở cương vị anh ấy, rõ ràng biết mình có một đứa con đấy, liệu có thể xem như không có được không? Ai dám chắc anh ấy sẽ không bao giờ tò mò muốn gặp, ai dám chắc anh ấy có thể làm ngơ như không liên quan trước giọt máu của mình?

    Còn chị nữa, nuôi một đứa trẻ thật không dễ dàng gì. Chị sẽ rất vất vả khi làm mẹ đơn thân. Rồi khi con ốm con đau, khi chẳng may có chuyện gì, ai dám chắc chị sẽ không cần bố đứa bé hỗ trợ. Rồi thì khi làm mẹ, nhìn những đứa bé khác có cha, ai dám chắc chị sẽ không ích kỉ nghĩ cho con mình, muốn con mình có bố?

    Không, anh chị có ngủ với nhau đâu, là hiến tặng tinh trùng mà, vậy thì đâu có gì sai trái. Nhiều người sẽ nghĩ như vậy. Hiến tặng tinh trùng, nghe ra thì có vẻ không có gì là to tát cả. Bởi nó không phải ngoại tình, không chung đụng thân xác. Nhưng kết quả thì nó vẫn là con của chị và anh ta. Cứ giả sử chị là vợ anh ấy, một ngày bất ngờ phát hiện ra chồng mình đã cho người cũ một đứa con dù là bằng cách nào đi nữa, không ghen tuông, không đau đớn mới là chuyện lạ. Tệ hại hơn, gia đình họ có thể tan vỡ vì bí mật khủng khiếp này. Và chị, dù không mong muốn cũng trở thành kẻ thứ ba phá hoại hạnh phúc gia đình người khác, đó có phải là điều chị muốn hay không?

    Đằng nào thì chị cũng xác định làm mẹ đơn thân. Đằng nào thì con chị cũng sẽ sinh ra với danh nghĩa không có cha, vậy thì sao lại phải lựa chọn cách khó khăn đó trong khi chị còn có sự lựa chọn khác an toàn và dễ dàng hơn. Nếu không cần trách nhiệm và nghĩa vụ từ người bố, thì chị cần biết nguồn gốc của đứa trẻ làm gì. Đứa trẻ sinh ra là con chị, là ruột thịt của chị, thế là đủ rồi, chẳng phải sao? http://chuyennhathanhhunghanoi.com

    Làm người tốt khó lắm, cha em vẫn thường nói như vậy. Khó không phải vì mình không muốn mà là vì mình có cơ hội để làm người xấu, nhất là nó lại có lợi cho mình. Đôi khi chiến thắng ham muốn bản thân lại chính là cửa ải khó vượt qua nhất. Mọi chuyện như ý thì chẳng sao, nếu chẳng may vỡ lở, tất cả mọi người liên quan đều sẽ bị tổn thương.

    Làm mẹ một cách tự do, hạnh phúc hay thấp thỏm hoang mang? Làm mẹ một cách đường hoàng hay lo âu day dứt? Tất cả phụ thuộc vào quyết định của chị lúc này. Anh ấy là quá khứ, quá khứ đã qua rồi, đừng đưa chân mình vào một con đường đông đúc gập ghềnh khi chị vẫn còn con đường khác rộng rãi và bằng phẳng hơn để chọn.
     
  8. thanhhung33

    thanhhung33 Member

    Tham gia ngày:
    30/3/18
    Bài viết:
    342
    Đã được thích:
    0
    taxi tải thành hưng Vợ tôi năm nay 27 tuổi, nhỏ hơn tôi 3 tuổi. Vì được sinh ra trong gia đình giàu có, từ nhỏ sống trong nhung lụa nên tính tình cô ấy khá tiểu thư, đỏng đảnh. Từ lúc bé tới tận khi lấy chồng, dường như hiếm khi cô ấy phải làm việc nhà. Đi làm về, mẹ vợ tôi đã dọn sẵn cơm, ăn xong mẹ sợ con gái mệt lại tranh phần rửa bát.

    Mặc dù biết cô ấy sống trong sung sướng, nhưng tôi vẫn nghĩ rằng khi kết hôn, khi làm vợ, làm mẹ cô ấy sẽ đổi khác. Vậy mà không, vợ tôi không những vẫn giữ thói quen cũ, thậm chí coi chồng chẳng khác nào ô-sin trong nhà.

    Sau khi cưới, chúng tôi chung sống trong căn hộ chung cư với gia đình nhà vợ. Căn hộ khá rộng nên bố mẹ vợ, anh trai vợ và vợ chồng tôi vẫn chung sống thoải mái mà không cảm thấy bất tiện.

    Vợ chồng tôi thường bất hòa vì vợ quá lười biếng. Ảnh minh họa
    Vợ chồng tôi thường bất hòa vì vợ quá lười biếng. Ảnh minh họa
    Ban đầu, tôi vì yêu chiều vợ hết mực nên cố gắng chịu đựng, lo lắng tất cả các việc nhà thay phần vợ. Tôi vốn là con nhà nghèo, lại đi học, đi làm xa nhà nên những công việc trong gia đình đối với tôi không quá khó khăn. Sau giờ làm, tôi về tới nhà thì mẹ vợ đã nấu xong xuôi bữa tối. Tôi dọn qua nhà cửa, gom quần áo đi giặt giũ rồi khi mọi người ăn xong kiêm luôn phần rửa bát. Trong khi đó, vợ tôi thường xuyên về muộn vì cô ấy mải đi spa, làm móng, mua sắm hay hẹn hò mấy cô bạn thân.

    Thời gian đầu, thấy vợ vẫn giữ thói quen cũ, tôi cũng cố nín nhịn cho qua. Thế nhưng, lâu dần tôi cảm thấy cách sống của cô ấy không ổn nên lên tiếng phàn nàn. Tuy nhiên, nói một thì vợ cãi hai, cô ấy cậy được bố mẹ, anh trai nuông chiều, chẳng bao giờ nghe theo lời tôi góp ý. Vì vậy chúng tôi thường xuyên cãi vã, giận dỗi, chiến tranh lạnh với nhau.

    Cuối tuần trước, có bộ phim mới ra rạp, vợ tôi báo sẽ ra ngoài đi xem phim rồi ăn uống cùng bạn. Tôi thấy vậy tỏ ý không hài lòng vì tuần này cô ấy đã đi chơi từ đầu tuần đến cuối tuần rồi. Tôi khuyên vợ nên ở nhà dọn dẹp nhà cửa, nấu nướng cho gia đình và hoàn thành trách nhiệm của người vợ.

    Nào ngờ, cô ấy lớn giọng thách thức tôi: “Hóa ra anh lấy tôi về chỉ để nấu cơm, dọn dẹp nhà cửa hay sao? Vậy thì anh nên lấy ô-sin thì đúng hơn. Đừng bao giờ mặc định chuyện nội trợ, nấu nướng, dọn dẹp là của người vợ”. Tôi nóng mặt, tát cho vợ tôi một cái như trời giáng khiến cô ấy ôm mặt khóc nức nở.

    Sau trận cãi vã, cô ấy bỏ vào phòng trong và kéo chiếc vali ra ngoài. Tôi tưởng cô ấy định bỏ đi đâu đấy. Nào ngờ, chiếc vali ấy là dành cho chính tôi. Vừa kéo vali ra, cô ấy vừa kể tội tôi với bố mẹ vợ, anh vợ. Bố mẹ vợ và anh vợ chưa nghe rõ đầu đuôi câu chuyện đã nhảy vào bênh vợ tôi nói tôi “đã ăn nhờ ở đậu còn không biết điều”, “mới cưới được mấy tháng đã lên mặt bắt nạt, bạo hành vợ”. Sau đó, anh vợ còn vào hùa với vợ tôi, ném quần áo của tôi ra ngoài.

    Tôi biết họ coi thường thân phận ở rể của tôi. Tôi cũng chỉ định ở nhờ nhà vợ 1 thời gian để ổn định công việc rồi sẽ thuê nhà ở bên ngoài chứ tôi đâu có ý định ở rể cả đời! Nay nhà vợ đối xử với tôi như thế, tôi thề sẽ đi thẳng, sẽ không trở lại cái nhà đó nữa.

    Ra ngoài đường, tôi chẳng biết đi đâu nên tới ở nhờ mấy thằng bạn còn độc thân. Vài hôm sau đó, vợ tôi gửi cho tôi hình ảnh của que thử thai và phiếu siêu âm. Phiếu siêu âm cho thấy vợ tôi đã mang thai 5 tuần. Cô ấy còn nói bằng giọng thách thức rằng nếu tôi không ngoan ngoãn trở về nhà chăm sóc cô ấy thì cô ấy sẽ “chẳng đủ sức khỏe để mang thai”. Tôi rất thương con nhưng thực sự lối cư xử của vợ và nhà vợ đã làm tôi ớn đến tận cổ. Không biết tôi nên làm thế nào để trừng trị cô vợ trẻ con, ham chơi này bây giờ?http://chuyennhathanhhunghanoi.com
     
  9. thanhhung33

    thanhhung33 Member

    Tham gia ngày:
    30/3/18
    Bài viết:
    342
    Đã được thích:
    0
    taxi tải thành hưng Chị ấy mỗi lần xuất hiện đều thu hút mọi ánh nhìn. Chị có thứ sắc đẹp phô bày không thể che giấu, son phấn chỉ là càng cho thêm mặn mà rực rỡ. Hai đứa con trai chị khôi ngô và đẹp như tranh. Những người đàn bà nhìn chị, ngưỡng mộ thì ít mà ghen tỵ thì nhiều.

    Chồng chị là một doanh nhân, vừa hào hoa vừa tài giỏi. Người ta nói chị xuất thân tỉnh lẻ nghèo khó, gặp và lấy được anh chẳng khác gì “chuột sa chĩnh gạo”, chẳng khác chi Lọ Lem gặp thời.

    Một lần tôi đón con đi học về gặp anh ngay ở cổng. Hôm đó trời mưa giông to lắm. Anh nhìn tôi ái ngại: “Mưa gió thế này, ông xã đâu mà để em đi đón con, tay lái không vững vàng là nguy hiểm lắm đấy. Mà em giỏi thật, vợ anh thấy trời sấm chớp thôi đã sợ”. Lúc đó tôi thầm nghĩ phụ nữ được chồng yêu có khác, lúc nào cũng yểu điệu yếu mềm.

    Hôm đó vào nhà, thấy chồng đang ung dung ngồi xem ti vi, còn bảo tôi chỗ này chỗ kia gió quật cây đổ ra đường nguy hiểm quá. Lúc đó lòng tôi có chút buồn bực, dẫu anh về trước, cơm đã cắm, rau đã nhặt sẵn, nhà cửa xem ra cũng dọn dẹp gọn gàng rồi, ấy vậy mà tôi vẫn cảm thấy không thoải mái.

    Chỉ là vì lúc đó tôi đang nghĩ đến chồng của chị ấy. Anh ta đúng là mẫu người ga lăng và chu đáo. Nhìn cái cách anh ta ái ngại cho mẹ con tôi. Cách anh ta nói về vẻ yếu mềm của vợ cũng đủ biết anh ấy vững chãi đến nhường nào. Chị ấy, rõ ràng là ngoài sống an nhàn và hạnh phúc ra thì chẳng phải lo gì nữa cả.

    Những lúc hai vợ chồng tôi ngồi với nhau, quay đi quẩn lại thể nào cũng nói tới chuyện tiền nong. Tôi bảo chồng nhà đầu phố mới mua xe hơi, con bạn em vừa đổi nhà mới, vợ chồng thằng bạn đi du lịch nước ngoài như đi chợ, thật sự không có gì sướng hơn bằng nhiều tiền. Chồng nhìn tôi, cười một cái không rõ cười vì lẽ gì, rồi bảo: “Em lúc nào cũng tưởng tiền là phép màu, là chìa khóa vạn năng. Đến khi có nhiều tiền rồi lại chả ước được như bây giờ ấy chứ. Tiền bạc, bạc lắm em ơi”.

    Tôi lúc nào cũng buồn cười kiểu khinh tiền của chồng tôi. Anh luôn nói rằng có một công việc để làm với thu nhập ổn định, có một mái nhà êm ấm để tìm về, có một gia đình nho nhỏ để yêu thương và những kế hoạch cho tương lai để mà phấn đấu, ấy chính là hạnh phúc tột cùng rồi. Còn tiền, biết bao nhiêu cho đủ.

    Có lần, vào ngày nghỉ, chị ở bên nhà mời vọng sang bảo tôi qua chơi. Chị nói hàng xóm láng giềng mà xa lạ quá. Tôi thì nghĩ mình là dân ngụ cư, lại nghèo, cứ lân la sang nhà họ sợ họ đánh giá mình này kia. Bước vào nhà chị, tôi cũng bị ngợp về độ sang chảnh giàu có thật.

    - Anh đi vắng ạ?

    - Ôi, chồng chị có mấy khi ở nhà.

    Hai chị em nói đủ chuyện, từ công việc đến chuyện học hành lũ trẻ. Tôi nhìn vết sẹo dài trên cánh tay trắng nõn của chị hỏi chị bị làm sao? “Chồng chị đánh đấy, lâu rồi. Đó là lần đầu tiên chị phát hiện anh ấy ngoại tình”.

    Không có một cuộc hôn nhân nào hoàn hảo. Giờ thì tôi đã tin vào câu nói đó khi nghe chị kể về cuộc hôn nhân mà bao lâu nay tôi và những người đàn bà khác luôn ngưỡng mộ. Rằng chồng chị chỉ coi chị là người chăm sóc tốt nhất cho con của hai người, chị là thứ trang sức hoàn mĩ cho cho chồng khi anh cần một vỏ bọc gia đình kiểu mẫu. Chị đã từ bỏ nhiều thứ, trong đó có công việc chị yêu thích chỉ vì chồng chị nói anh thừa sức lo cho chị suốt đời. Chị chỉ cần cứ xinh đẹp và ngoan là muốn gì cũng có.

    - Em nói xem, một người đàn bà thì cần gì. Chẳng phải là có một người chồng yêu thương, một gia đình êm ấm và được làm chủ cuộc sống của mình. Tất cả những thứ đó chị đều không có, vậy có phải là chị đang ở tận cùng bất hạnh không?

    - Đâu ai bắt chị chịu đựng?

    - Ừ không ai bắt. Chỉ là chị đã quen sung sướng rồi, chị không thể dứt anh ta ra để tay trắng làm lại từ đầu ở cái tuổi bốn mươi này. Vả lại, chỉ cần sống theo đúng ý anh ấy muốn thì anh ấy cũng sẽ không làm gì chị, trong đó bao gồm làm ngơ khi anh ấy bao gái đẹp bên ngoài. Đau khổ, hóa ra rồi cũng quen, tệ thật.

    - Trông chồng chị thật không đến nỗi

    - Ừ, có những thứ nhìn vậy mà không phải vậy, giống như thứ em đang đeo trên cổ kia, trông lấp lánh nhưng đâu phải là vàng đúng không? Con người, nhìn bề ngoài đàng hoàng chưa chắc đã tử tế đâu em.

    Tôi sờ lên chiếc dây chuyền mỹ ký mình đang đeo trên cổ, cảm thấy buồn cười khi chị ấy nói nó không phải vàng. Tôi tưởng nó giống vàng thật và có thể lừa mọi người ấy chứ.

    Chồng tôi mấy hôm rồi có vẻ suy tư, ra điều tính toán trăn trở gì nhiều lắm. Xong rồi anh hỏi tôi: “Hay anh nghỉ việc công ty ra ngoài kinh doanh. Người ta nói “phi thương bất phú”, cứ làm công ăn lương, cuộc sống tằng tằng mãi thế này có khi vợ chán, vợ bỏ theo người khác thì chết”.

    Tôi nhìn anh đang lau cửa sổ, vừa lau vừa nói đến những ý tưởng mới hình thành, cảm thấy hối hận vì đã nhắc quá nhiều đến tiền bạc. Tiền có thể mua được ngôi nhà to nhưng đâu mua được tổ ấm. Tiền có thể mua chiếc giường đẹp nhưng đâu mua được giấc ngủ ngon. Tiền có thể mua được thể xác nhưng đâu mua được tình yêu. Tiền có thể mua quần áo đẹp nhưng đâu mua được một tâm hồn thanh thản… Hạnh phúc đúng nghĩa, đó chính là thứ không mua được bằng bất cứ giá nào.

    Tôi giằng chiếc khăn lau từ tay chồng, nói nhỏ: “Thôi cứ thế này được rồi, giàu nghèo có số cả. Có nhiều tiền rồi lại đổ đốn ra mệt lắm. Tiền nhiều cũng tốt, nhưng em thích vợ chồng yêu thương nhau, gia đình ấm êm hạnh phúc hơn”.

    Tôi không quay lại, dù tôi biết chắc chồng tôi đang nhìn mình khó hiểu, đó không phải là cách tôi thường nói với anh ấy về tiền. Nhưng giờ tôi thực sự đã nghĩ khác.http://chuyennhathanhhunghanoi.com
     
  10. vanchuyen77

    vanchuyen77 Member

    Tham gia ngày:
    3/4/18
    Bài viết:
    246
    Đã được thích:
    0
    taxi tải thành hưng Chị ấy mỗi lần xuất hiện đều thu hút mọi ánh nhìn. Chị có thứ sắc đẹp phô bày không thể che giấu, son phấn chỉ là càng cho thêm mặn mà rực rỡ. Hai đứa con trai chị khôi ngô và đẹp như tranh. Những người đàn bà nhìn chị, ngưỡng mộ thì ít mà ghen tỵ thì nhiều.

    Chồng chị là một doanh nhân, vừa hào hoa vừa tài giỏi. Người ta nói chị xuất thân tỉnh lẻ nghèo khó, gặp và lấy được anh chẳng khác gì “chuột sa chĩnh gạo”, chẳng khác chi Lọ Lem gặp thời.

    Một lần tôi đón con đi học về gặp anh ngay ở cổng. Hôm đó trời mưa giông to lắm. Anh nhìn tôi ái ngại: “Mưa gió thế này, ông xã đâu mà để em đi đón con, tay lái không vững vàng là nguy hiểm lắm đấy. Mà em giỏi thật, vợ anh thấy trời sấm chớp thôi đã sợ”. Lúc đó tôi thầm nghĩ phụ nữ được chồng yêu có khác, lúc nào cũng yểu điệu yếu mềm.

    Hôm đó vào nhà, thấy chồng đang ung dung ngồi xem ti vi, còn bảo tôi chỗ này chỗ kia gió quật cây đổ ra đường nguy hiểm quá. Lúc đó lòng tôi có chút buồn bực, dẫu anh về trước, cơm đã cắm, rau đã nhặt sẵn, nhà cửa xem ra cũng dọn dẹp gọn gàng rồi, ấy vậy mà tôi vẫn cảm thấy không thoải mái.

    Chỉ là vì lúc đó tôi đang nghĩ đến chồng của chị ấy. Anh ta đúng là mẫu người ga lăng và chu đáo. Nhìn cái cách anh ta ái ngại cho mẹ con tôi. Cách anh ta nói về vẻ yếu mềm của vợ cũng đủ biết anh ấy vững chãi đến nhường nào. Chị ấy, rõ ràng là ngoài sống an nhàn và hạnh phúc ra thì chẳng phải lo gì nữa cả.

    Những lúc hai vợ chồng tôi ngồi với nhau, quay đi quẩn lại thể nào cũng nói tới chuyện tiền nong. Tôi bảo chồng nhà đầu phố mới mua xe hơi, con bạn em vừa đổi nhà mới, vợ chồng thằng bạn đi du lịch nước ngoài như đi chợ, thật sự không có gì sướng hơn bằng nhiều tiền. Chồng nhìn tôi, cười một cái không rõ cười vì lẽ gì, rồi bảo: “Em lúc nào cũng tưởng tiền là phép màu, là chìa khóa vạn năng. Đến khi có nhiều tiền rồi lại chả ước được như bây giờ ấy chứ. Tiền bạc, bạc lắm em ơi”.

    Tôi lúc nào cũng buồn cười kiểu khinh tiền của chồng tôi. Anh luôn nói rằng có một công việc để làm với thu nhập ổn định, có một mái nhà êm ấm để tìm về, có một gia đình nho nhỏ để yêu thương và những kế hoạch cho tương lai để mà phấn đấu, ấy chính là hạnh phúc tột cùng rồi. Còn tiền, biết bao nhiêu cho đủ.

    Có lần, vào ngày nghỉ, chị ở bên nhà mời vọng sang bảo tôi qua chơi. Chị nói hàng xóm láng giềng mà xa lạ quá. Tôi thì nghĩ mình là dân ngụ cư, lại nghèo, cứ lân la sang nhà họ sợ họ đánh giá mình này kia. Bước vào nhà chị, tôi cũng bị ngợp về độ sang chảnh giàu có thật.

    - Anh đi vắng ạ?

    - Ôi, chồng chị có mấy khi ở nhà.

    Hai chị em nói đủ chuyện, từ công việc đến chuyện học hành lũ trẻ. Tôi nhìn vết sẹo dài trên cánh tay trắng nõn của chị hỏi chị bị làm sao? “Chồng chị đánh đấy, lâu rồi. Đó là lần đầu tiên chị phát hiện anh ấy ngoại tình”.

    Không có một cuộc hôn nhân nào hoàn hảo. Giờ thì tôi đã tin vào câu nói đó khi nghe chị kể về cuộc hôn nhân mà bao lâu nay tôi và những người đàn bà khác luôn ngưỡng mộ. Rằng chồng chị chỉ coi chị là người chăm sóc tốt nhất cho con của hai người, chị là thứ trang sức hoàn mĩ cho cho chồng khi anh cần một vỏ bọc gia đình kiểu mẫu. Chị đã từ bỏ nhiều thứ, trong đó có công việc chị yêu thích chỉ vì chồng chị nói anh thừa sức lo cho chị suốt đời. Chị chỉ cần cứ xinh đẹp và ngoan là muốn gì cũng có.

    - Em nói xem, một người đàn bà thì cần gì. Chẳng phải là có một người chồng yêu thương, một gia đình êm ấm và được làm chủ cuộc sống của mình. Tất cả những thứ đó chị đều không có, vậy có phải là chị đang ở tận cùng bất hạnh không?

    - Đâu ai bắt chị chịu đựng?

    - Ừ không ai bắt. Chỉ là chị đã quen sung sướng rồi, chị không thể dứt anh ta ra để tay trắng làm lại từ đầu ở cái tuổi bốn mươi này. Vả lại, chỉ cần sống theo đúng ý anh ấy muốn thì anh ấy cũng sẽ không làm gì chị, trong đó bao gồm làm ngơ khi anh ấy bao gái đẹp bên ngoài. Đau khổ, hóa ra rồi cũng quen, tệ thật.

    - Trông chồng chị thật không đến nỗi

    - Ừ, có những thứ nhìn vậy mà không phải vậy, giống như thứ em đang đeo trên cổ kia, trông lấp lánh nhưng đâu phải là vàng đúng không? Con người, nhìn bề ngoài đàng hoàng chưa chắc đã tử tế đâu em.

    Tôi sờ lên chiếc dây chuyền mỹ ký mình đang đeo trên cổ, cảm thấy buồn cười khi chị ấy nói nó không phải vàng. Tôi tưởng nó giống vàng thật và có thể lừa mọi người ấy chứ.

    Chồng tôi mấy hôm rồi có vẻ suy tư, ra điều tính toán trăn trở gì nhiều lắm. Xong rồi anh hỏi tôi: “Hay anh nghỉ việc công ty ra ngoài kinh doanh. Người ta nói “phi thương bất phú”, cứ làm công ăn lương, cuộc sống tằng tằng mãi thế này có khi vợ chán, vợ bỏ theo người khác thì chết”.

    Tôi nhìn anh đang lau cửa sổ, vừa lau vừa nói đến những ý tưởng mới hình thành, cảm thấy hối hận vì đã nhắc quá nhiều đến tiền bạc. Tiền có thể mua được ngôi nhà to nhưng đâu mua được tổ ấm. Tiền có thể mua chiếc giường đẹp nhưng đâu mua được giấc ngủ ngon. Tiền có thể mua được thể xác nhưng đâu mua được tình yêu. Tiền có thể mua quần áo đẹp nhưng đâu mua được một tâm hồn thanh thản… Hạnh phúc đúng nghĩa, đó chính là thứ không mua được bằng bất cứ giá nào.

    Tôi giằng chiếc khăn lau từ tay chồng, nói nhỏ: “Thôi cứ thế này được rồi, giàu nghèo có số cả. Có nhiều tiền rồi lại đổ đốn ra mệt lắm. Tiền nhiều cũng tốt, nhưng em thích vợ chồng yêu thương nhau, gia đình ấm êm hạnh phúc hơn”.

    Tôi không quay lại, dù tôi biết chắc chồng tôi đang nhìn mình khó hiểu, đó không phải là cách tôi thường nói với anh ấy về tiền. Nhưng giờ tôi thực sự đã nghĩ khác.http://chuyennhathanhhunghanoi.com
     
  11. vanchuyen77

    vanchuyen77 Member

    Tham gia ngày:
    3/4/18
    Bài viết:
    246
    Đã được thích:
    0
    taxi tải thành hưng Một cô bé khi xuất hiện trong tiết mục múa ba-lê của nhà trường đã quá sợ hãi đến mức ngay khi vừa chào sân đã ngã sụp xuống sàn. Ngay lúc này, người cha của cô bé liền chạy lên sân khấu giải cứu cho con gái.
    Người cha một tay bế một đứa con còn bé xíu khác, đứng cạnh cô con gái nhỏ đang sợ hãi lúng túng, anh nắm tay con và bắt đầu thực hiện các động tác theo hướng dẫn của giáo viên làm mẫu trên sân khấu. Ngay lập tức, sự xuất hiện hài hước dễ thương của người cha đã khiến anh trở thành ngôi sao của tiết mục.

    Những đoạn clip được các phụ huynh học sinh ghi lại đã nhanh chóng gây sốt trên mạng. Người cha có tên Marc Daniels và cô con gái 2 tuổi Bella xuất hiện trong đoạn clip ghi hình tại thành phố Hamilton, thuộc đảo Bermuda. Thực tế, đây mới là một buổi tập dượt và cô bé Bella lần đầu tiên được đứng trên một sân khấu lớn như vậy.

    Cảm động trước “vũ điệu ngọt ngào của cha”

    Chứng kiến những động tác ba-lê được người cha thực hiện trên sân khấu, nhiều phụ huynh và giáo viên đã không thể nhịn cười, nhưng họ cũng rất thích thú và cảm động trước người cha tuyệt vời này.

    Anh Marc đã cho thấy anh quan tâm tới con gái như thế nào và có thể cùng một lúc làm nhiều việc ra sao, bởi không chỉ ở bên động viên con gái Bella, anh Marc còn bế trên tay con gái nhỏ Suri.

    Chia sẻ sau khi những đoạn clip ghi hình mình múa ba-lê được lan truyền trên mạng, anh Marc Daniels cho hay: “Mặc dù có chút trục trặc, nhưng tôi biết rằng Bella muốn được biểu diễn trên sân khấu. Tôi không muốn có điều gì khiến con bé sợ hãi trước buổi biểu diễn quan trọng đầu đời.

    “Tôi không muốn Bella trở thành đứa trẻ duy nhất bị loại ra khỏi đội hình. Tôi hy vọng sự xuất hiện của mình có thể giúp Bella thêm tự tin. Tôi đã hỏi rằng con có muốn múa với cha không và con bé gật đầu, thế là tôi gia nhập đội hình. Tôi đã luyện tập với con ở nhà nhiều lần nên mọi thứ cũng không quá xa lạ”.

    Người cha ấm áp đã nắm tay con gái cùng thực hiện những động tác ba-lê. Trên tay anh còn một cô con gái nhỏ khác có tên Suri.
    Người cha ấm áp đã nắm tay con gái cùng thực hiện những động tác ba-lê. Trên tay anh còn một cô con gái nhỏ khác có tên Suri.
    Người cha đã gây sốt trên mạng xã hội bởi sự dễ thương, ngọt ngào.
    Người cha đã gây sốt trên mạng xã hội bởi sự dễ thương, ngọt ngào.
    Kết thúc tiết mục biểu diễn múa ba-lê đầu tiên trên sân khấu của cả… cha và con, anh Marc nhún chào... duyên dáng.
    Kết thúc tiết mục biểu diễn múa ba-lê đầu tiên trên sân khấu của cả… cha và con, anh Marc nhún chào... duyên dáng.
    Anh Marc Daniels và vợ cùng với ba cô con gái Gaida, Suri và Bella.
    Anh Marc Daniels và vợ cùng với ba cô con gái Gaida, Suri và Bella.
    “Trước khi có con gái, tôi không bao giờ nghĩ mình sẽ có thể múa ba-lê, nhưng giờ đây mọi người đều biết tôi múa không tệ. Có thể không bao giờ là muộn để trở thành một... vũ công ba-lê, phải không?!”, anh Marc hài hước bình luận về việc mình bất ngờ trở nên “nổi tiếng” nhờ một vũ điệu ngộ nghĩnh.http://chuyennhathanhhunghanoi.com
     
  12. vanchuyen77

    vanchuyen77 Member

    Tham gia ngày:
    3/4/18
    Bài viết:
    246
    Đã được thích:
    0
    taxi tải thành hưng Trong muôn mặt của đời sống, khi bị ai đó làm tổn thương, có người tuyên bố: “Tôi không thể tha thứ được cho anh”, hay “cô không đáng được tha thứ”. Họ không hay biết rằng, tha thứ không phải là ban ân huệ cho người khác mà chính là ban hồng ân cho chính mình.
    Ảnh minh họa
    Ảnh minh họa
    Gia đình suýt tan vỡ khi có vợ ngoại tình

    Anh Hạo, 37 tuổi ở Bình Dương đã từng trải qua một quãng thời gian hết sức bế tắc và đau khổ vì có vợ ngoại tình. Anh Hạo làm nghề chụp ảnh, còn chị Chi vợ anh chỉ ở nhà nội trợ. Anh Hạo rất yêu vợ, không ngoại tình bồ bịch nhưng cuối cùng vợ anh lại phản bội anh. Chị Chi cặp bồ với một vị bác sĩ đến mức say mê, mụ mị, chỉ muốn ly dị chồng để đến với người đàn ông đó.

    Chị Chi là một người phụ nữ rất đẹp, sống tình cảm và có phần lãng mạn. Chị Chi thích nghệ thuật, đam mê thơ phú. Anh Hạo là một người yêu chiều vợ, thương con. Trong mắt anh, vợ lúc nào cũng ngố đáng yêu. Nhưng có một điều lạ là mặc dù rất yêu vợ nhưng anh Hạo lại ít khi thể hiện tình yêu đó ra bằng lời hay những việc làm cụ thể khác như tặng quà, đưa vợ đi xem phim, hãnh diện giới thiệu vợ với bạn bè… Trong quan điểm suy nghĩ của anh, đã là vợ chồng thì không cần phải làm những việc khách sáo như thế. Yêu là muốn sống tốt cho nhau. Cách sống tốt theo anh đó là không tệ nạn, không bồ bịch, một lòng chung thủy với vợ và kiếm tiền để lo tốt nhất đời sống của vợ con.

    Trong khi anh Hạo không thích thể hiện tình yêu của mình thì chị Chi lại có nhu cầu cao về điều đó. Đó chính là khởi nguồn của bi kịch trong mối quan hệ vợ chồng của họ. Sau khi phát hiện việc vợ mình ngoại tình, anh Hạo vô cùng đau khổ nên đã tìm đến chùa Giác Ngộ (TP HCM) để được sư thầy trấn an, tư vấn. Nhờ sự tác động của nhà sư, anh Hạo mới hiểu ra rằng, vợ anh vì thèm khát tình cảm nên đã sa ngã bởi những lời có cánh của vị bác sĩ. Vợ anh Hạo nói với sư thầy rằng, anh Hạo là một người khô khan, cục cằn, hay chê bai vợ. Chị cảm thấy mình không có giá trị gì trong mắt chồng. Do vậy khi gặp vị bác sĩ, được người đó nhắn nhủ lời đắm say, chị Chi như được hồi sinh. Con tim yêu vì thế lại đập dồn dập trở lại. Chị Chi sẵn sàng bỏ gia đình để đi theo tiếng gọi tình yêu. Trước khi anh Hạo đến chùa gặp sư thầy thì vợ chồng họ đã trải qua những tháng ngày như địa ngục. Anh Hạo dằn hắt, chửi bới thậm chí đánh đập, bạo hành tình dục vợ nhưng nhất quyết không ký vào đơn ly hôn. Anh luôn nói với chị rằng: “Cả một đời tôi hết lòng với cô, thế mà cô đã phản bội, đã làm nhục tôi. Tôi sẽ cho cô sống dở, chết dở cho đến hết cuộc đời”. Nhờ sự tác động của sư thầy, anh Hạo đã nhận ra bản thân mình trong câu chuyện ngoại tình của vợ. Và người vợ cũng đã nhận ra sự mơ hồ khi chạy theo ảo ảnh của mình. Cuối cùng vợ chồng anh Hạo đã nối kết lại được sợi dây tình cảm. Để làm được điều đó, bản thân anh Hạo là người thay đổi nhiều nhất. Anh trở nên bao dung và độ lượng trước lỗi lầm của vợ mình. Tha thứ cho lỗi lầm của vợ đã giúp anh trút được gánh nặng trong tâm hồn, như gỡ bỏ được tảng đá đeo đẳng trong tim bấy lâu.

    Tha thứ có sức mạnh cứu rỗi chính mình

    Trong trang web Thư viện Hoa sen của Phật Giáo Việt Nam, tác giả Nguyễn Văn Tiến cho rằng, sẽ là khó khăn để quên đi những chuyện không vui xảy ra trong quá khứ, tuy nhiên nó là bước quan trọng giúp cho mỗi người khỏe mạnh. Bởi tha thứ có tác dụng giúp chữa lành vết thương cũng như “căn bệnh” ở mỗi người. Không chỉ trong tình yêu, trong mối quan hệ vợ chồng mà dường như trong tất cả mọi mối quan hệ đều cần đến sự tha thứ. “Một mối tình xưa cũ đã làm tan vỡ trái tim của bạn. Anh chị của bạn đã chỉ trích kỹ năng làm bố mẹ của bạn. Một người bạn đã phản bội bạn. Tha thứ cho những người đã làm tổn thương bạn, không phải là một điều dễ dàng; bởi vì, những cảm xúc phức tạp mà bạn đang chịu đựng đã cắm rễ rất sâu. Tuy nhiên, dù thế nào đi chăng nữa, tha thứ là sự chọn lựa đúng đắn nhất, không phải để giúp ích cho người khác, mà là để giúp cho chính bạn. Có thể bạn cảm thấy khái niệm này là một sự rắc rối. Tha thứ có nghĩa là để cho người kia không còn phải chịu trách nhiệm về việc làm sai quấy của họ, có đúng không? Chúng ta chấp nhận việc làm sai quấy của họ, để cho họ cảm thấy vui hơn? Điều này cũng có thể là như thế. Tuy nhiên, tha thứ cũng có nghĩa là quyết định để lại phía sau lưng, những chuyện đã xảy ra trong quá khứ, nhưng không có nghĩa là chấp nhận và cho phép, cũng không có nghĩa là biện hộ, cũng không có nghĩa là quên đi những gì đã xảy ra, tuy nhiên, cuối cùng bạn cho phép mình được giải thoát ra khỏi cái kềm kẹp tinh thần từ thời quá khứ, kéo dài cho tới bây giờ”, tác giả Nguyễn Văn Tiến viết.

    Theo các chuyên gia, tha thứ vừa là một giá trị sống, vừa là một kỹ năng sống - kỹ năng đồng cảm. Tha thứ chính là cởi trói cho chính mình. Tuy nhiên, tha thứ cho người gây tổn thương hay phản bội mình là một trong những điều khó nhất trong cuộc sống. Bởi vậy học cách tha thứ là điều vô cùng cần thiết nếu như chúng ta muốn hàn gắn lại mối quan hệ, hoặc chỉ đơn giản là chúng ta muốn quên đi quá khứ và bước tiếp trong cuộc sống. Để có thể tha thứ được cho lỗi lầm của người khác, các chuyên gia đưa ra những bước cụ thể như sau:

    Thay đổi quan điểm của bản thân theo cách: Buông bỏ oán giận, xem xét bức tranh tổng quát hơn, nghĩ về mặt tốt trong mối quan hệ đó, nói chuyện với ai đó về hoàn cảnh của mình, để thời gian trôi qua.

    Nói chuyện với người kia bằng cách: Suy nghĩ trước khi nói, bộc lộ cảm xúc của bản thân, lắng nghe câu chuyện của họ, thể hiện sự cảm thông

    Bỏ qua và tiếp tục cuộc sống theo cách: Dành thời gian xa nhau nếu thấy cần, thực hiện từng bước nhỏ để hàn gắn mối quan hệ của bạn, buông bỏ quá khứ, quyết định xem bạn có thể hoàn toàn tha thứ và bước tiếp hay không, tha thứ và yêu thương bản thân.http://chuyennhathanhhunghanoi.com
     
  13. vanchuyen77

    vanchuyen77 Member

    Tham gia ngày:
    3/4/18
    Bài viết:
    246
    Đã được thích:
    0
    taxi tải thành hưng Trong muôn mặt của đời sống, khi bị ai đó làm tổn thương, có người tuyên bố: “Tôi không thể tha thứ được cho anh”, hay “cô không đáng được tha thứ”. Họ không hay biết rằng, tha thứ không phải là ban ân huệ cho người khác mà chính là ban hồng ân cho chính mình.
    Ảnh minh họa
    Ảnh minh họa
    Gia đình suýt tan vỡ khi có vợ ngoại tình

    Anh Hạo, 37 tuổi ở Bình Dương đã từng trải qua một quãng thời gian hết sức bế tắc và đau khổ vì có vợ ngoại tình. Anh Hạo làm nghề chụp ảnh, còn chị Chi vợ anh chỉ ở nhà nội trợ. Anh Hạo rất yêu vợ, không ngoại tình bồ bịch nhưng cuối cùng vợ anh lại phản bội anh. Chị Chi cặp bồ với một vị bác sĩ đến mức say mê, mụ mị, chỉ muốn ly dị chồng để đến với người đàn ông đó.

    Chị Chi là một người phụ nữ rất đẹp, sống tình cảm và có phần lãng mạn. Chị Chi thích nghệ thuật, đam mê thơ phú. Anh Hạo là một người yêu chiều vợ, thương con. Trong mắt anh, vợ lúc nào cũng ngố đáng yêu. Nhưng có một điều lạ là mặc dù rất yêu vợ nhưng anh Hạo lại ít khi thể hiện tình yêu đó ra bằng lời hay những việc làm cụ thể khác như tặng quà, đưa vợ đi xem phim, hãnh diện giới thiệu vợ với bạn bè… Trong quan điểm suy nghĩ của anh, đã là vợ chồng thì không cần phải làm những việc khách sáo như thế. Yêu là muốn sống tốt cho nhau. Cách sống tốt theo anh đó là không tệ nạn, không bồ bịch, một lòng chung thủy với vợ và kiếm tiền để lo tốt nhất đời sống của vợ con.

    Trong khi anh Hạo không thích thể hiện tình yêu của mình thì chị Chi lại có nhu cầu cao về điều đó. Đó chính là khởi nguồn của bi kịch trong mối quan hệ vợ chồng của họ. Sau khi phát hiện việc vợ mình ngoại tình, anh Hạo vô cùng đau khổ nên đã tìm đến chùa Giác Ngộ (TP HCM) để được sư thầy trấn an, tư vấn. Nhờ sự tác động của nhà sư, anh Hạo mới hiểu ra rằng, vợ anh vì thèm khát tình cảm nên đã sa ngã bởi những lời có cánh của vị bác sĩ. Vợ anh Hạo nói với sư thầy rằng, anh Hạo là một người khô khan, cục cằn, hay chê bai vợ. Chị cảm thấy mình không có giá trị gì trong mắt chồng. Do vậy khi gặp vị bác sĩ, được người đó nhắn nhủ lời đắm say, chị Chi như được hồi sinh. Con tim yêu vì thế lại đập dồn dập trở lại. Chị Chi sẵn sàng bỏ gia đình để đi theo tiếng gọi tình yêu. Trước khi anh Hạo đến chùa gặp sư thầy thì vợ chồng họ đã trải qua những tháng ngày như địa ngục. Anh Hạo dằn hắt, chửi bới thậm chí đánh đập, bạo hành tình dục vợ nhưng nhất quyết không ký vào đơn ly hôn. Anh luôn nói với chị rằng: “Cả một đời tôi hết lòng với cô, thế mà cô đã phản bội, đã làm nhục tôi. Tôi sẽ cho cô sống dở, chết dở cho đến hết cuộc đời”. Nhờ sự tác động của sư thầy, anh Hạo đã nhận ra bản thân mình trong câu chuyện ngoại tình của vợ. Và người vợ cũng đã nhận ra sự mơ hồ khi chạy theo ảo ảnh của mình. Cuối cùng vợ chồng anh Hạo đã nối kết lại được sợi dây tình cảm. Để làm được điều đó, bản thân anh Hạo là người thay đổi nhiều nhất. Anh trở nên bao dung và độ lượng trước lỗi lầm của vợ mình. Tha thứ cho lỗi lầm của vợ đã giúp anh trút được gánh nặng trong tâm hồn, như gỡ bỏ được tảng đá đeo đẳng trong tim bấy lâu.

    Tha thứ có sức mạnh cứu rỗi chính mình

    Trong trang web Thư viện Hoa sen của Phật Giáo Việt Nam, tác giả Nguyễn Văn Tiến cho rằng, sẽ là khó khăn để quên đi những chuyện không vui xảy ra trong quá khứ, tuy nhiên nó là bước quan trọng giúp cho mỗi người khỏe mạnh. Bởi tha thứ có tác dụng giúp chữa lành vết thương cũng như “căn bệnh” ở mỗi người. Không chỉ trong tình yêu, trong mối quan hệ vợ chồng mà dường như trong tất cả mọi mối quan hệ đều cần đến sự tha thứ. “Một mối tình xưa cũ đã làm tan vỡ trái tim của bạn. Anh chị của bạn đã chỉ trích kỹ năng làm bố mẹ của bạn. Một người bạn đã phản bội bạn. Tha thứ cho những người đã làm tổn thương bạn, không phải là một điều dễ dàng; bởi vì, những cảm xúc phức tạp mà bạn đang chịu đựng đã cắm rễ rất sâu. Tuy nhiên, dù thế nào đi chăng nữa, tha thứ là sự chọn lựa đúng đắn nhất, không phải để giúp ích cho người khác, mà là để giúp cho chính bạn. Có thể bạn cảm thấy khái niệm này là một sự rắc rối. Tha thứ có nghĩa là để cho người kia không còn phải chịu trách nhiệm về việc làm sai quấy của họ, có đúng không? Chúng ta chấp nhận việc làm sai quấy của họ, để cho họ cảm thấy vui hơn? Điều này cũng có thể là như thế. Tuy nhiên, tha thứ cũng có nghĩa là quyết định để lại phía sau lưng, những chuyện đã xảy ra trong quá khứ, nhưng không có nghĩa là chấp nhận và cho phép, cũng không có nghĩa là biện hộ, cũng không có nghĩa là quên đi những gì đã xảy ra, tuy nhiên, cuối cùng bạn cho phép mình được giải thoát ra khỏi cái kềm kẹp tinh thần từ thời quá khứ, kéo dài cho tới bây giờ”, tác giả Nguyễn Văn Tiến viết.

    Theo các chuyên gia, tha thứ vừa là một giá trị sống, vừa là một kỹ năng sống - kỹ năng đồng cảm. Tha thứ chính là cởi trói cho chính mình. Tuy nhiên, tha thứ cho người gây tổn thương hay phản bội mình là một trong những điều khó nhất trong cuộc sống. Bởi vậy học cách tha thứ là điều vô cùng cần thiết nếu như chúng ta muốn hàn gắn lại mối quan hệ, hoặc chỉ đơn giản là chúng ta muốn quên đi quá khứ và bước tiếp trong cuộc sống. Để có thể tha thứ được cho lỗi lầm của người khác, các chuyên gia đưa ra những bước cụ thể như sau:

    Thay đổi quan điểm của bản thân theo cách: Buông bỏ oán giận, xem xét bức tranh tổng quát hơn, nghĩ về mặt tốt trong mối quan hệ đó, nói chuyện với ai đó về hoàn cảnh của mình, để thời gian trôi qua.

    Nói chuyện với người kia bằng cách: Suy nghĩ trước khi nói, bộc lộ cảm xúc của bản thân, lắng nghe câu chuyện của họ, thể hiện sự cảm thông

    Bỏ qua và tiếp tục cuộc sống theo cách: Dành thời gian xa nhau nếu thấy cần, thực hiện từng bước nhỏ để hàn gắn mối quan hệ của bạn, buông bỏ quá khứ, quyết định xem bạn có thể hoàn toàn tha thứ và bước tiếp hay không, tha thứ và yêu thương bản thân.http://chuyennhathanhhunghanoi.com
     
  14. thanhhunghn81

    thanhhunghn81 Member

    Tham gia ngày:
    30/3/18
    Bài viết:
    848
    Đã được thích:
    0
    taxi tải thành hưng Tôi kết hôn với người chồng đầu tiên năm tôi 23 tuổi. Chúng tôi là bạn thanh mai trúc mãi, yêu nhau từ ngày còn học trung học. Những tưởng chúng tôi sẽ có hạnh phúc trọn vẹn nhưng nào ngờ, chỉ sau 2 năm hôn nhân, chồng tôi ngoại tình với 1 đồng nghiệp. Lúc tôi phát hiện, con gái tôi còn chưa đầy 1 tuổi.

    Biết được mình bị phản bội nên rất đau khổ và chán nản. Chồng tôi đã quỳ gối xin tha thứ nhưng tôi không đồng ý. Tôi nghĩ rằng anh ấy đã ngoại tình lần 1 thì sẽ có lần 2. Tôi quyết định ly hôn và giành quyền nuôi con. Sau ly hôn, tôi cũng không nhận được sự hỗ trợ của chồng trong việc nuôi con.

    2 năm sau, tôi kết hôn với Lâm - người trẻ hơn tôi 3 tuổi. Nói về mối duyên của tôi, tôi phải kể lại thời điểm cách đây vài năm, trước khi lấy người chồng đầu tôi đã quen Lâm. Chúng tôi gặp nhau khi cùng tham gia các hoạt động xã hội và anh ấy điên cuồng theo đuổi tôi. Khi Lâm ngỏ lời, tôi nghĩ Lâm còn trẻ con và đã từ chối thẳng thừng.

    Thật bất ngờ, nhiều năm trôi qua, Lâm chẳng quên tôi. Sau khi biết tôi ly hôn, Lâm đã lại gần chia sẻ và giúp đỡ tôi rất nhiều. Sau đó, Lâm nói rằng anh vẫn yêu tôi, sẵn sàng chăm lo cho mẹ con tôi nếu tôi cưới anh.

    Vì ghét con riêng của tôi, mẹ chồng đã trút giận lên cháu. Ảnh minh họa
    Vì ghét con riêng của tôi, mẹ chồng đã trút giận lên cháu. Ảnh minh họa
    Sau khi cưới, anh thực sự đối tốt với tôi và con gái. Nhưng cuộc hôn nhân của tôi không được suôn sẻ bởi vì gia đình anh từ đầu đã phản đối đám cưới này.

    Họ nghĩ rằng tôi là một người phụ nữ ly hôn lại có con riêng, không xứng đáng với trai tân như Lâm. Chẳng lẽ tất cả các phụ nữ đã ly dị chồng đều là vô giá trị và đáng bị khinh thường đến vậy? Bất chấp tất cả, Lâm vẫn ở bên và bảo vệ mẹ con tôi. Thấy Lâm như vậy, tôi càng yêu chồng và cố gắng chịu đựng tất cả để xây dựng một gia đình hạnh phúc.

    Nhưng mọi thứ đã thay đổi khi tôi sinh đứa con thứ hai - con chung của tôi và Lâm. Mẹ chồng tôi đến phụ chăm cháu và bắt đầu thể hiện sự phân biệt đối xử nặng nề giữa 2 đứa.

    Bà rất yêu chiều, cưng nựng với con chung nhưng lại rất ghẻ lạnh với con riêng của tôi. Nhưng dù sao, con gái tôi cũng chỉ là 1 đứa trẻ, có cần phải ghét ra mặt nó như thế hay không? Tôi rất đau lòng khi nghe con gái tôi hỏi: “Mẹ ơi, tại sao bà không yêu con?”. Tôi hiểu, đó là tổn thương không dễ gì nguôi ngoai trong lòng 1 đứa trẻ.

    Dù biết bà không thích đứa cháu “không cùng huyết thống” nhưng tôi không bao giờ ngờ được bà có thể đối xử tàn tệ như vậy với con gái mình. Hôm đó, tôi xong việc sớm nên về sớm, ngay sau khi tới cửa, tôi nghe thấy tiếng mẹ chồng lớn tiếng chửi bới, quát tháo con trong phòng ngủ. Chạy lại, tôi nhìn thấy bà đang liên tiếp cầm roi quật vào người con bé, lưng con bé đã sưng lên và ứa máu. Tôi trào nước mắt khi thấy con gái khóc thét đầy đau đớn và bất lực.

    Tôi hét lên: “Mẹ làm cái gì thế?” rồi ôm con vào lòng. Tôi thương con, lại tự trách mình đã đi bước nữa để đẩy con vào tình cảnh này. Trong đầu tôi lúc ấy chỉ nghĩ đến việc ly hôn để tránh xa người mẹ chồng quái ác. Nhưng chồng tôi quá tốt, chúng tôi còn con chung, tôi phải làm sao bây giờ? http://chuyennhathanhhunghanoi.com/
     
  15. thanhhunghn81

    thanhhunghn81 Member

    Tham gia ngày:
    30/3/18
    Bài viết:
    848
    Đã được thích:
    0
    taxi tải thành hưng Gần tới Ngày của Cha năm nay, chàng diễn viên nổi tiếng Dương Khánh đã chia sẻ câu chuyện cảm động về tình cảm cha con của mình.

    Hai mươi năm trước, khi còn là một cậu bé hiếu động, cha luôn cùng tôi ra ngoài vui chơi để tôi có một tuổi thơ đẹp. Biết tôi thích bóng đá và nhất là đội tuyển Italia, cha đã tặng tôi một bộ quần áo và một quả bóng nhân dịp sinh nhật 8 tuổi.


    Dù cha không đá bóng chuyên nghiệp như các tuyển thủ World Cup nhưng trong mắt tôi, cha vẫn luôn là số một. Cha là người dẫn dắt, là người truyền cảm hứng cho tôi trong cuộc sống.


    Cha là người thầy, là người bảo vệ tôi, là người dạy tôi những kỹ năng cuộc sống. Cha luôn khuyên tôi rằng dù có làm gì thì cũng phải đặt an toàn lên hàng đầu. Lúc còn bé tôi chưa thể hiểu hết những lời khuyên của cha nhưng càng trưởng thành, tôi lại càng thấm thía.

    Cha tôi rất thích câu cá, tôi thường xuyên được ba dẫn đi nhiều nơi câu cá rất đẹp. Vì rất thích ăn cá nên tôi cũng rất muốn tự mình câu được loài vật này. Tuy nhiên, những con cá to thì rất khỏe. Không ít lần tôi gần như bị chúng kéo ngược xuống hồ! Nhưng tôi không bao giờ phải lo sợ điều ấy xảy ra vì cha luôn ở bên, sẵn sàng dang tay bảo vệ tôi.

    Lúc còn bé, tôi rất thích vẽ tranh vì đó là một hình thức thể hiện ước mơ của mình một cách hữu hình.Tôi luôn mơ ước rằng sau này lớn lên, tôi sẽ có một chiếc ô tô màu đỏ. Tại sao lại là màu đỏ? Vì đó là màu sắc ưa thích của cả cha và tôi.


    Thời gian thấm thoắt thoi đưa, chẳng mấy chốc mà tôi đã trở thành một người đàn ông khá thành đạt. Tôi đã có một gia đình riêng, một công việc mơ ước nhưng lịch công tác dày đặc đã khiến tôi gần như không còn thời gian rảnh. Cuộc sống gấp gáp và bận rộn dường như đã đẩy tôi và cha ra xa hơn, những chuyến dã ngoại cũng thưa dần … Nhưng điều ấy đã thay đổi khi tôi chính thức “lên chức” cha. Chỉ khi có con cái thì chúng ta mới hiểu được khi xưa cha mẹ ta đã vất vả như thế nào. Sau nhiều nỗ lực thì ngày hôm nay, tôi đã thực hiện được ước mơ của mình: mua chiếc xe mà mình luôn muốn sở hữu!


    Khó có thể diễn tả cảm giác hân hoan khi thực hiện được ước mơ của mình. Người đầu tiên tôi muốn đi dã ngoại trên chiếc xe này, không ai khác, chính là cha! Nhớ khi xưa, cha luôn mang lại cảm giác an toàn cho tôi mỗi khi hai cha con đi câu cá hay chơi các một thể thao khác. Bây giờ, tôi có nghĩa vụ đảm bảo rằng cha có thể tận hưởng thú vui của cha một cách an toàn.

    Thời gian rảnh của tôi không nhiều, nhưng tôi vẫn luôn cố để khoảng thời gian bên cha là nhiều nhất có thể. Cuộc sống hiện đại quá gấp gáp, thế nên mọi giây phút được bên cha đều là những khoảnh khắc trân quý.

    Dù đi đâu về đâu, dù đã trưởng thành như thế nào thì mái ấm vẫn là nơi tôi muốn trở về sau mỗi chuyến đi.


    Không có niềm vui nào sánh được với nụ cười của cha mẹ khi con cái luôn ngoan ngoãn và thành đạt. Vậy thì, hãy biến bất cứ một ngày bình thường nào cũng trở thành Ngày của Cha. Hãy yêu thương, trân trọng những phút giây bên cha, bên gia đình.

    Về diễn viên Dương Khánh, anh sinh năm 1990 là diễn viên của nhà hát kịch quân đội. Những bộ phim anh từng tham gia như: Gia Phả của Đất, Nếu một ngày anh chán em, Thế giới trên lưng Cha…http://chuyennhathanhhunghanoi.com/
     
  16. thanhhunghn81

    thanhhunghn81 Member

    Tham gia ngày:
    30/3/18
    Bài viết:
    848
    Đã được thích:
    0
    taxi tải thành hưng Ngày của Cha - Father’s Day là ngày chủ nhật thứ 3 trong tháng 6. Cụ thể trong năm 2018 này, Ngày của Cha sẽ là ngày 17/6/2018.

    Lịch sử, nguồn gốc Ngày của Cha

    Có rất nhiều câu chuyện về nguồn gốc Ngày của Cha. Nhiều người cho rằng, Ngày của Cha được khởi xướng bởi một phụ nữ có tên Grace Golden Clayton ở Fairmount, bang Tây Virginia (Mỹ).

    Sau một tai nạn mỏ giết chết 362 người đàn ông địa phương khiến hơn 1000 trẻ em trở thành trẻ mồ côi cha, bà Grace, vốn cũng là một đứa trẻ mồ côi, đã kêu gọi tổ chức lễ tôn vinh những người cha vào năm 1908.

    Nhiều người khác thì cho rằng, Ngày của Cha khởi nguồn từ việc con gái của cựu binh Sonora Smart Dodd từ bang Arkansas, Mỹ đã kêu gọi chọn một ngày để tôn vinh những người cha giống như Ngày của Mẹ.

    Đến năm 1966, Tổng thống Mỹ Lyndon B. Johnson đã ấn định ngày Chủ nhật thứ ba của tháng Sáu hàng năm là Ngày của Cha. Sáu năm sau, Ngày của Cha chính thức trở thành ngày lễ quốc gia ở Mỹ khi Tổng thống Mỹ Richard Nixon kí thành luật. Từ đó, ngày này được tổ chức ở nhiều quốc gia khác trên thế giới.

    Một số nước như Australia, Fiji, Papua New Guinea, Ngày của Cha rơi vào ngày khác. Tuy nhiên, dù Ngày của Cha là ngày nào thì đó cũng là dịp để tôn vinh và tri ân những người cha.

    Ảnh: Yandex.
    Ảnh: Yandex.
    Ý nghĩa Ngày của Cha

    Ngày lễ tri ân người thân trong gia đình như Ngày của Cha là một món quà ý nghĩa, chứa đựng tấm lòng của con cái đối với cha mình. Đây vừa là nét đẹp trong cách đối nhân xử thế, vừa là ngày gắn kết tình cảm giữa những người thân trong gia đình với nhau, giúp gia đình thêm yêu thương và hiểu nhau hơn.

    Mục đích của ngày này là cùng với Ngày của Mẹ, con cái có dịp thể hiện và bày tỏ tình yêu thương, lòng kính trọng với người cha của mình. Trên thế giới, có nhiều ngày kỷ niệm dành cho cha nhưng nói chung, trong bất kỳ ngày kỷ niệm nào đều có hoa, quà tặng, bữa tối ấm cúng cùng cha và những hoạt động gia đình thân mật.

    Ngày của Cha được tổ chức rộn ràng nhất vẫn là ở Mỹ. Khắp các bang đều có lễ hội trong ngày này. Trẻ con xuống đường diễu hành, kèn trống tưng bừng trong ánh mắt hãnh diện của người lớn. Ở lễ hội chính của thành phố Kennewick (bang Washington), trẻ em sẽ tha hồ vui chơi như trong Ngày quốc tế thiếu nhi; tranh tài trong các trò chơi vận động…

    Ở một số nước khác, Ngày của Cha không rầm rộ như ở Mỹ nhưng quà tặng cha cũng được bày bán khắp nơi và tinh thần của ngày này được các phương tiện truyền thông nhắc nhở.

    Tại Nhật, một số cửa hàng rao bán các sản phẩm dành cho cha như gối ngủ trên máy bay, thẻ thể dục thể hình, túi đựng thuốc vitamin, CD nhạc nhẹ, giày thể thao, kính râm, cần câu, dụng cụ làm vườn…

    Tại Việt Nam, mặc dù Ngày của Cha chưa chính thức trở thành lễ kỷ niệm trên toàn quốc nhưng nhiều bạn trẻ đã hưởng ứng chào mừng. Nhiều người nghỉ phép về quê thăm gia đình và tỏ lòng tôn kính đến người cha thương yêu. Một số người đưa gia đình, cha đi ăn tối ở một nhà hàng hoặc mua những món quà nhỏ, ý nghĩa tặng cha như một cái cà vạt, cái áo, kính mát… Ở nhiều trường mẫu giáo, các em nhỏ được giáo viên hướng dẫn làm hoa giả, làm thiếp chúc mừng để làm quà về cho bố trong dịp kỷ niệm đặc biệt.http://chuyennhathanhhunghanoi.com/
     
  17. thanhhunghn81

    thanhhunghn81 Member

    Tham gia ngày:
    30/3/18
    Bài viết:
    848
    Đã được thích:
    0
    taxi tải thành hưng Nếu có ai đó hỏi con rằng con có thương cha không? Có chứ. Làm gì có đứa con nào trên đời này lại không thương cha, bằng cách này hay cách khác. Nếu ai đó hỏi rằng con có giận cha không? Có. Làm gì có đứa con nào không giận khi biết cha mình đã từng có một người đàn bà khác ngoài mẹ.

    Cha con mình đã có những tháng ngày rất tồi tệ. Ấy là trách móc, là nước mắt, là khổ đau và tận cùng bất lực. Đã có những thời điểm con nghĩ gì, cha biết không? Con ước gì cha không phải là cha của con. Con xấu hổ khi mỗi khi ra đường lại bị ai đó vô tâm chọc ngoáy vào vết thương đang rỉ máu: “cha mày có bồ hả?”.

    Đã nhiều đêm con không ngủ, nghe tiếng mẹ cha cãi vã nhau. Nước mắt con rơi trong đêm, đầm đìa ướt gối. Không ai hiểu được đó. Cha bực mình khi thấy con trở nên lầm lì hơn. Mẹ lo lắng khi con ngày một ít nói. Không ai hiểu, trái tim con đau đớn đến cỡ nào.

    Con đã từng hỏi mẹ: Tại sao mẹ lại chịu đựng như vậy? Sao mẹ không bỏ cha đi? Mẹ khóc. Mẹ sợ chúng con không có một gia đình tròn vẹn. Mẹ nói cha chỉ một lần sai lầm. Cuộc đời ai không mắc phải những sai lầm. Những tủi hờn khổ đau, mẹ nói mẹ giữ cho riêng mình hết. Chuyện người lớn, trẻ con không hiểu được, lớn lên rồi ắt hẳn sẽ có cái nhìn rộng lượng hơn.

    Càng ngày, con càng thôi hờn trách. Càng ngày con chỉ càng thương mẹ nhiều hơn. Con đối xử với cha như một người lạ trong nhà. Có chuyện buồn vui, có tâm tư gì con không bao giờ ngồi cùng cha chia sẻ.

    Ngày mùa đông rét mướt, cha đội mưa gió đi mua cho con cái chăn mới, con lạnh lùng nói, chăn cũ vẫn còn đủ ấm.

    Ngày con ra trường, ba dành mấy tháng tiền lương hưu để mua xe cho con. Con nhận nó như là điều tất nhiên phải vậy.

    Ngày con sinh con đầu lòng, cha ngồi chờ ở hành lang bệnh viện, gặp hết bác sĩ này bác sĩ nọ khi thấy con khóc than đòi sinh mổ.

    Ngày con còn ở cữ, cha đến, chỉ có con ở nhà. Cha không ngại ngần lấy tã bẫn của cháu ra ngồi giặt, nắng chiếu lên đầu cha, trắng lấp lóa.

    Mỗi lần về thăm, con chỉ hỏi mẹ. Số điện thoại của cha con cũng không thuộc được. Con không hiểu vì sao con nhớ hết số điện thoại mọi người trong nhà, nhưng số của cha con lại không thể nhớ. Đôi bận gọi điện về nhà, mẹ nói cha ốm, con cũng hỏi mẹ cha ốm thế nào. Con không gọi cho cha, mặc dù con rất muốn.

    Con biết cha buồn. Con cũng buồn lắm chứ. Con luôn nhớ về những ngày con còn thơ bé. Ngày đó, mỗi lần cha về phép thăm nhà, cha chở con đi chợ, cha ướm thử cho con đôi giày mới, chọn cho con manh áo hoa. Trên chiếc xe đạp cà tàng, con líu lo kể cha nghe những chuyện tầm phào con trẻ. Con còn nhớ những bức thư khi xưa cha hay viết cho con, cha gọi con là “con gái rượu”.

    Con đã thương nhớ cha rất nhiều trong những tháng năm xa, đã mong mỏi cha ngút ngàn mỗi khi cuối năm cha hứa về nhà ăn tết. Cho đến khi con biết được những tết cha không về là cha ăn tết với người đàn bà đó. Cho đến khi con nhận ra những cuộc cãi vã trong đêm mẹ thường nhắc đến một cái tên xa lạ khác.

    “Người thiệt thòi nhất, là mẹ. Người khổ đau nhất, là mẹ. Mẹ đã tha thứ cho cha rồi. Sao con không thể tha thứ cho cha?”. Câu hỏi đó của mẹ, con chưa từng trả lời được, chỉ biết nó như một vết xước trong tim mãi mãi không lành.

    Ngày của Cha, con không gọi về nhà, như con vẫn gọi về Ngày của Mẹ. Con biết cha không biết có ngày đó. Con cũng biết cha chẳng bao giờ mong chờ một cuộc gọi với những yêu thương từ con. Nhưng chiều nay, con nhận được điện thoại của bạn con. Bạn ấy khóc nói cha của bạn ấy mất rồi, mất đúng vào ngày Thế giới tôn vinh vai trò của người Cha. Bạn khóc và con đã khóc.

    Con nhận ra con đã mất quá nhiều thời gian để ghét bỏ, hận thù. Con đã phung phí quá nhiều khoảnh khắc và cơ hội để nói cho cha biết rằng: Với con, cha vẫn rất quan trọng. Chỉ là con đã không thể dễ dàng nói ra như nói với mẹ. Chỉ là đâu đó trong lòng con vẫn có một bức tường ngăn cách.

    Con xem lại những tấm hình hồi nhỏ. Những tấm hình đen trắng cha kiệu con trên vai. Cha cười, con cười. Hình ảnh ấy sao mà yêu thương biết mấy. Con không thể bé lại, còn cha ngày một già đi. Tại sao con đã không hề nghĩ đến điều ấy.

    Ngày của Cha qua rồi, nhưng con biết không bao giờ là quá muộn để yêu thương. http://chuyennhathanhhunghanoi.com/
     
  18. thanhhunghn81

    thanhhunghn81 Member

    Tham gia ngày:
    30/3/18
    Bài viết:
    848
    Đã được thích:
    0
    taxi tải thành hưng Nếu có ai đó hỏi con rằng con có thương cha không? Có chứ. Làm gì có đứa con nào trên đời này lại không thương cha, bằng cách này hay cách khác. Nếu ai đó hỏi rằng con có giận cha không? Có. Làm gì có đứa con nào không giận khi biết cha mình đã từng có một người đàn bà khác ngoài mẹ.

    Cha con mình đã có những tháng ngày rất tồi tệ. Ấy là trách móc, là nước mắt, là khổ đau và tận cùng bất lực. Đã có những thời điểm con nghĩ gì, cha biết không? Con ước gì cha không phải là cha của con. Con xấu hổ khi mỗi khi ra đường lại bị ai đó vô tâm chọc ngoáy vào vết thương đang rỉ máu: “cha mày có bồ hả?”.

    Đã nhiều đêm con không ngủ, nghe tiếng mẹ cha cãi vã nhau. Nước mắt con rơi trong đêm, đầm đìa ướt gối. Không ai hiểu được đó. Cha bực mình khi thấy con trở nên lầm lì hơn. Mẹ lo lắng khi con ngày một ít nói. Không ai hiểu, trái tim con đau đớn đến cỡ nào.

    Con đã từng hỏi mẹ: Tại sao mẹ lại chịu đựng như vậy? Sao mẹ không bỏ cha đi? Mẹ khóc. Mẹ sợ chúng con không có một gia đình tròn vẹn. Mẹ nói cha chỉ một lần sai lầm. Cuộc đời ai không mắc phải những sai lầm. Những tủi hờn khổ đau, mẹ nói mẹ giữ cho riêng mình hết. Chuyện người lớn, trẻ con không hiểu được, lớn lên rồi ắt hẳn sẽ có cái nhìn rộng lượng hơn.

    Càng ngày, con càng thôi hờn trách. Càng ngày con chỉ càng thương mẹ nhiều hơn. Con đối xử với cha như một người lạ trong nhà. Có chuyện buồn vui, có tâm tư gì con không bao giờ ngồi cùng cha chia sẻ.

    Ngày mùa đông rét mướt, cha đội mưa gió đi mua cho con cái chăn mới, con lạnh lùng nói, chăn cũ vẫn còn đủ ấm.

    Ngày con ra trường, ba dành mấy tháng tiền lương hưu để mua xe cho con. Con nhận nó như là điều tất nhiên phải vậy.

    Ngày con sinh con đầu lòng, cha ngồi chờ ở hành lang bệnh viện, gặp hết bác sĩ này bác sĩ nọ khi thấy con khóc than đòi sinh mổ.

    Ngày con còn ở cữ, cha đến, chỉ có con ở nhà. Cha không ngại ngần lấy tã bẫn của cháu ra ngồi giặt, nắng chiếu lên đầu cha, trắng lấp lóa.

    Mỗi lần về thăm, con chỉ hỏi mẹ. Số điện thoại của cha con cũng không thuộc được. Con không hiểu vì sao con nhớ hết số điện thoại mọi người trong nhà, nhưng số của cha con lại không thể nhớ. Đôi bận gọi điện về nhà, mẹ nói cha ốm, con cũng hỏi mẹ cha ốm thế nào. Con không gọi cho cha, mặc dù con rất muốn.

    Con biết cha buồn. Con cũng buồn lắm chứ. Con luôn nhớ về những ngày con còn thơ bé. Ngày đó, mỗi lần cha về phép thăm nhà, cha chở con đi chợ, cha ướm thử cho con đôi giày mới, chọn cho con manh áo hoa. Trên chiếc xe đạp cà tàng, con líu lo kể cha nghe những chuyện tầm phào con trẻ. Con còn nhớ những bức thư khi xưa cha hay viết cho con, cha gọi con là “con gái rượu”.

    Con đã thương nhớ cha rất nhiều trong những tháng năm xa, đã mong mỏi cha ngút ngàn mỗi khi cuối năm cha hứa về nhà ăn tết. Cho đến khi con biết được những tết cha không về là cha ăn tết với người đàn bà đó. Cho đến khi con nhận ra những cuộc cãi vã trong đêm mẹ thường nhắc đến một cái tên xa lạ khác.

    “Người thiệt thòi nhất, là mẹ. Người khổ đau nhất, là mẹ. Mẹ đã tha thứ cho cha rồi. Sao con không thể tha thứ cho cha?”. Câu hỏi đó của mẹ, con chưa từng trả lời được, chỉ biết nó như một vết xước trong tim mãi mãi không lành.

    Ngày của Cha, con không gọi về nhà, như con vẫn gọi về Ngày của Mẹ. Con biết cha không biết có ngày đó. Con cũng biết cha chẳng bao giờ mong chờ một cuộc gọi với những yêu thương từ con. Nhưng chiều nay, con nhận được điện thoại của bạn con. Bạn ấy khóc nói cha của bạn ấy mất rồi, mất đúng vào ngày Thế giới tôn vinh vai trò của người Cha. Bạn khóc và con đã khóc.

    Con nhận ra con đã mất quá nhiều thời gian để ghét bỏ, hận thù. Con đã phung phí quá nhiều khoảnh khắc và cơ hội để nói cho cha biết rằng: Với con, cha vẫn rất quan trọng. Chỉ là con đã không thể dễ dàng nói ra như nói với mẹ. Chỉ là đâu đó trong lòng con vẫn có một bức tường ngăn cách.

    Con xem lại những tấm hình hồi nhỏ. Những tấm hình đen trắng cha kiệu con trên vai. Cha cười, con cười. Hình ảnh ấy sao mà yêu thương biết mấy. Con không thể bé lại, còn cha ngày một già đi. Tại sao con đã không hề nghĩ đến điều ấy.

    Ngày của Cha qua rồi, nhưng con biết không bao giờ là quá muộn để yêu thương. http://chuyennhathanhhunghanoi.com/
     
  19. githenhi

    githenhi Member

    Tham gia ngày:
    14/6/18
    Bài viết:
    110
    Đã được thích:
    0
  20. githenhi

    githenhi Member

    Tham gia ngày:
    14/6/18
    Bài viết:
    110
    Đã được thích:
    0

Chia sẻ trang này